Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Sen từ bùn đen, hương từ trời cao mang lại

Giới định tuệ tiến về giải thoát// Cõi niết bàn từ hành giả mà ra/ Phúc lạc bao la tâm trí con người// Sen từ bùn đen, hương từ trời cao mang lại/ Buông một từ an lạc… khổ đau/ Đời và đạo, vầng trăng kia soi tỏ.

Nhà thơ Võ Văn Trường ở Quảng Nam

 

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Người đến thế gian mở kho báu phật tính mỗi người

 

Muôn bạt quần sanh, hoa ưu đàm nở

Ba cõi xót thương bể trầm luân nhân thế

 

Tháng trăng tròn khởi mùa sen hạ

Quán vô thường nhẹ bước gió mây

Ái, dục, sân, si… khó giữ lòng không vướng bận.

 

Giới định tuệ tiến về giải thoát

 

Cõi niết bàn từ hành giả mà ra

Phúc lạc bao la tâm trí con người

 

Sen từ bùn đen, hương từ trời cao mang lại

Buông một từ an lạc… khổ đau

Đời và đạo, vầng trăng kia soi tỏ.

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Thế gian chiến tranh và hòa bình

 

Muôn nỗi thiên thu, hoa nở hoa tàn

Vui buồn đó ta dự phần cuộc sống

 

Một hồi chuông ngân, chiếc lá rơi, gió thổi

Biển đời dài ngắn một vần thơ

Dẫu đục hay trong dòng sông kia vẫn chảy

 

Những hạt bụi đớn đau lấp lánh

 

Cõi ta bà hình sắc khó phân

Vẫn hiện hữu người dụng tâm tìm về chánh quả

 

Mỗi bước đi chân trần thử thách

Chấp gì nghiệp miệng, chấp gì lạc tu

Câu nhân thế “đại gian như trung, đại giả như thật”

 

Kiếp nhân sinh bèo mong manh ngắn ngủi

 

Sóng gió ba đào, sắc sắc, không không

Những nhớ quên khóc cười trẻ nhỏ

 

Dòng tan hợp kiếp người sầu khổ

Bể trầm luân thương cha mẹ trên đời

Con đã muộn với làm sao kịp…

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *