Thơ 1-2-3 Vũ Hà: Cô gái ngoài kia còn ai dại dột như em?

Xin đừng dễ dãi lời thề non hẹn biển// Em tin anh ngây dại/ Không màng lời cha mẹ can ngăn// Bốn bức tường vây quanh em giấu tủi hờn tấm tức/ Anh hào hoa mật ngọt / Cô gái ngoài kia còn dại dột như em?

Nhà thơ Vũ Hà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Cha cam tâm gieo nỗi buồn tuổi thơ con

 

Hằn vết thương những lần cha hành hạ mẹ

Lời nhỏ lời to găm những thương đau

 

Ánh mắt thất thần con hỏi tại sao

Mẹ dành cả thanh xuân nhẫn nhịn lặng thầm như tượng đá

Trong tim con cha hóa hung thần.

 

Thu giăng mắc màn mưa khoắc khoải

 

Hạ đi rồi phượng ngẩn ngơ buông

Mưa rỉ rả động lòng giã biệt

 

Anh lên đường chọn nghiệp tương lai

Em thân gái chờ anh nơi quê nghèo quạnh quẽ

Ngày trở về anh còn nhớ bến xưa?

Xin đừng dễ dãi lời thề non hẹn biển

 

Em tin anh ngây dại

Không màng lời cha mẹ can ngăn

 

Bốn bức tường vây quanh em giấu tủi hờn tấm tức

Anh hào hoa mật ngọt

Cô gái ngoài kia còn dại dột như em?

 

Con vẽ vòng tròn hạnh phúc

 

Ngôi nhà náo nức tiếng cười

Con diện quần áo đẹp líu lo dệt thế giới tuổi thơ

 

Mệt nhọc tan theo mây trời

Thiên đường trên mặt đất

Ba mẹ là bầu trời che chở giấc mơ êm đềm.

 

Nếu có thể xoay ngược thời gian

 

Ông tơ bà nguyệt còn thức

Em sẽ van xin cởi mối duyên nhầm cột em với anh

 

Chúng ta lướt qua nhau như người dưng hờ hững

Kỉ niệm tan vào mênh mang

Nghiệt duyên trở nên thừa thãi ta chẳng nhận ra nhau!

 

VŨ HÀ (BUÔN HỒ – ĐẮK LẮK)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.