Thơ 1-2-3 Vũ Hà: Gia đình là nơi mang lại bình an khi con lạc nẻo về

Nguồn cội phải đâu chỉ là ruột rà máu mủ// Thất lạc máu đào, con sa vào tình thương rộng mở/ Ba mẹ nuôi đã cho con chốn quê hương// Vòng tay ấm êm mẹ khe khẽ vỗ về/ Bờ vai cha che chắn cho con một đời bão nổi/ Gia đình là nơi mang lại bình an khi con lạc nẻo về.

Nhà thơ Vũ Hà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Con thắp muôn vàn ánh sao chiếu bừng tâm hồn mẹ

 

Xanh đỏ tím vàng lóng lánh chiêm bao

Bầu trời trẻ thơ nhảy nhót trong gian phòng nhỏ

 

Mắt mẹ ngập ngời hạnh phúc an nhiên

Ngược dòng thời gian lau khô buồn tủi

Con là thế giới thần tiên mẹ một đời bỏng cháy yêu thương.

 

Đông lạnh giá gọi dã quỳ sưởi ấm cao nguyên

 

Cánh hoa vàng tươi rạng rỡ cuối chiều

Rũ tan ánh buồn giấu sâu đáy mắt

 

Anh ngắm nụ cười trong veo sau chùm hoa e ấp

Ngọn lửa đoan trinh đốt cháy tim yêu

Dã quỳ chung chiêng khơi giọt nguồn say đắm.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

Nguồn cội phải đâu chỉ là ruột rà máu mủ

 

Thất lạc máu đào, con sa vào tình thương rộng mở

Ba mẹ nuôi đã cho con chốn quê hương

 

Vòng tay ấm êm mẹ khe khẽ vỗ về

Bờ vai cha che chắn cho con một đời bão nổi

Gia đình là nơi mang lại bình an khi con lạc nẻo về.

 

Em sẽ gieo hạt mầm xinh tươi

 

Nở bung nụ hoa hồng đỏ thắm

Gai nhọn vươn ra kiêu hãnh

 

Tình anh như nắng mai thắm ngọt môi thơm

Em một đời khờ dại

Hứng trọn vầng dương mở lòng xuân phấp phới

 

Em để lạc mình giữa vời vợi đơn côi

 

Tiếng nói cười giả lả

Mắt trao tình buông lơi

 

Em nói cười giữa xô bồ thật giả

Nghe lòng mình thống lỗng

Bạn tâm giao đang lưu lạc phương nào?

 

VŨ HÀ (BUÔN HỒ – ĐẮK LẮK)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *