Thơ 1-2-3 Vũ Trần Anh Thư: Chiếc khẩu trang hay bản tin mỗi ngày rào kín mọi giác quan

Đừng bỏ lỡ nhé anh// Sớm nay. Những tua rồng xoè dần rồi từ từ tách búp/ Sao em có thể nhãng quên tín hiệu quỳnh khai nhụy?// Chiếc khẩu trang hay bản tin mỗi ngày rào kín mọi giác quan/ Có phải Covid khiến ta không còn rưng rưng cảm thấu cái đẹp/ May mà quỳnh vẫn da diết đơm hương. Đêm nay. Em vừa kịp…

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Ngày giãn cách, kể cho bợm nhậu nghe

 

Này những loòng toong, những linh, những lóc

Này ét, sặc, mè dinh; chao ơi thác lác

 

Bình minh ló rạng trên con sông lớn nhất miền Đông

Ríu rít tiếng bán – mua quanh căn lều của ông Sáu “bình ổn”

Ổng “hot” bởi giãn cách, nhưng luôn ước dịch giã sẽ “nguội” nhanh.

 

Chông chênh trăng

 

Sấu chín – sen tàn dùng dằng cuối hạ

Người bán – người mua lệch nhịp giao thương

 

Em lỡ nhịp anh. Ta lỡ hẹn rồi

Mùa chưa đến hay là mùa đi vắng

Trăng thượng huyền hai phía chông chênh.

Em biết bây giờ anh không nhớ thu sang

 

“Tiếng còi hụ ngày đêm, nghe xé lòng em ạ”

“Em hiểu mà. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ(*)

 

Ướp hương cốm làng Vòng trong lá sen xanh

Hoa sữa đầu mùa phố khuya thao thức

Như cánh gió chao về. Nơi ấy thu dung.

____

(*) Tục ngữ Việt Nam

 

Đừng bỏ lỡ nhé anh

 

Sớm nay. Những tua rồng xoè dần rồi từ từ tách búp

Sao em có thể nhãng quên tín hiệu quỳnh khai nhụy?

 

Chiếc khẩu trang hay bản tin mỗi ngày rào kín mọi giác quan

Có phải Covid khiến ta không còn rưng rưng cảm thấu cái đẹp

May mà quỳnh vẫn da diết đơm hương. Đêm nay. Em vừa kịp…

 

Trên đại lộ nối đôi bờ giãn cách

 

Chỉ hai giờ bay và tấm vé khứ hồi

Sao Hà Nội – Sài Gòn bỗng cách xa vời vợi

 

Bến Bạch Đằng một vì sao đi lạc

Thăm thẳm mắt đêm Nguyễn Huệ ai chờ

Người có nhận ra dấu giày cô Tấm?

 

VŨ TRẦN ANH THƯ (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *