Thơ 1-2-3 Vũ Trần Anh Thư: Thung lũng cỏ hoa trôi ra từ chiêm bao thuở nhỏ

Engelberg – Cung đường của giấc mơ// Ngôi nhà gỗ sồi nép mình mơ màng hồ xanh/ Thung lũng cỏ hoa trôi ra từ chiêm bao thuở nhỏ// Giữa quanh co mê lộ núi Titlis/ Em tưởng lạc vào bức tranh cổ tích/ Có anh cầm tay để biết là thực phút giây này.

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư ở Thụy Sĩ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Đường cong thơ mộng trên sông Reuss

 

Dịu dàng bắc qua đôi bờ điểm tô bức tranh Lucerne

Quyến rũ đường hoa Chapel- cây cầu gỗ châu Âu cổ nhất

 

Nàng lẳng lặng tìm dấu tích cuộc hỏa hoạn từ nhiều năm trước

Những bức tranh đính mái vòm vọng câu chuyện tháng năm

Từng vân gỗ – vết thời gian trầm mặc.

 

Anh bị hút về phía bờ vai 

 

Em đắm mình trước dòng thác sông Rhine

Anh ngắm em nơi phía sau. Lặng lẽ

 

Từ kỷ băng hà cuối cùng. Ào ạt buông xuống dòng nước ngọc

Rhine Falls- chú ngựa trắng lừng danh hý vang mười bảy ngàn năm

Nhưng bên em. Thác hiền như bờ vai mỏng hắt ánh chiều lên.

Hái tặng anh bông tuyết giữa mùa hè

 

Trên đỉnh Titlis*

Em không biết mình phiêu diêu cùng mây hay cùng tuyết

 

Muốn thành triệu triệu tinh thể

Nhẹ và xốp và bay

Những đôi cánh thiên thần trong xứ sở Alps tuyết trắng như mây…

* Titlis được mệnh danh là núi Thiên thần vì vẻ đẹp thoát tục của nó

 

Engelberg – Cung đường của giấc mơ 

 

Ngôi nhà gỗ sồi nép mình mơ màng hồ xanh

Thung lũng cỏ hoa trôi ra từ chiêm bao thuở nhỏ

 

Giữa quanh co mê lộ núi Titlis

Em tưởng lạc vào bức tranh cổ tích

Có anh cầm tay để biết là thực phút giây này.

 

Bên em dài rộng tháng năm

 

Cùng em đi qua bao nhiêu mùa hoa

Anh chuếnh choáng mềm môi mật ngọt

 

Ngày khoé mắt đằm sâu nhận ra một dung nhan khác

Anh thầm cảm ơn những mùa trĩu quả

Cho nụ cười em thơm trái chín cây.

 

VŨ TRẦN ANH THƯ (HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.