Thơ 1-2-3 Vũ Tuyết Nhung: Cầm quyết định về xuôi cô không biết khóc hay cười

VHSG- “Ốm đau tự khỏi quê nhà sương khói thân yêu lệ nén lòng/ Học trò khóc như mưa cả bản tặng quà mong cô ở lại/ Lòng thơm hoa núi cô lau mắt trò xé quyết định về xuôi”. Có những điều tưởng chừng bất thường nhưng lại bình thường, mà phía sau đó là cái tình cái nghĩa lớn lao và tấm lòng cao quý của cô giáo trong thơ Vũ Tuyết Nhung. Và còn hạnh phúc nào bằng với nghề phấn trắng bảng đen mà có người suốt đời theo đuổi với bao gian khổ: “Như bố đi xa về, kẻ lạc rừng gặp người bản/ Lứa trò xưa trở lại bên thầy sau bao tháng năm xa/ Thành công thất bại gác nhà, giờ tất cả là lũ trẻ”…

Nhà thơ trẻ Vũ Tuyết Nhung

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Cầm quyết định về xuôi cô không biết khóc hay cười

 

Sẽ hết những ngày rã rời đường rừng gót son tê mỏi

Tóc rụng kín gương đông buốt tái người nẻo yêu chặn lối

 

Ốm đau tự khỏi quê nhà sương khói thân yêu lệ nén lòng

Học trò khóc như mưa cả bản tặng quà mong cô ở lại

Lòng thơm hoa núi cô lau mắt trò xé quyết định về xuôi

 

Tóc nửa mái mây em về trường thầy không dạy nữa

 

Bảng đen lớp cũ còn nhớ chuyện xưa em trót dại khờ

Chiếc đồng hồ vàng bạn không cho mượn em trộm bỏ túi

 

Cả lớp nhắm mắt úp mặt vào tường thầy khám túi từng người

Em hối hận sợ bị đuổi học sẽ phải cúi đầu mà bước

Thầy trả đồ cho bạn không ai biết em giờ lệ còn rơi!

Chỉ còn bà còng lưng chạy bữa em xin nghỉ học

 

Cô kêu gọi bạn giúp em sách vở áo quần tươm tất

Lo ngược xuôi xin học bổng, miễn tiền đóng góp cho em

 

Đông về gió lạnh em ngồi bên cửa sổ run rẩy từng cơn

Cô trao em khăn áo như mẹ ngày còn ủ con đông giá

Ơn khắc lòng, em cõng chữ theo cô gieo mầm ấm mùa đông

 

Như bố đi xa về, kẻ lạc rừng gặp người bản

 

Lứa trò xưa trở lại bên thầy sau bao tháng năm xa

Thành công thất bại gác nhà, giờ tất cả là lũ trẻ

 

Mắt kém thầy gọi đủ tên, kỷ niệm tròn ngọt buồn  vẫn nhớ

Người đưa ngọn đuốc chúng con cầm soi đêm đi không vấp đá

Mai xa về đời bóng thầy theo đường sáng lối chúng con đi

 

VŨ TUYẾT NHUNG (THANH HÓA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *