Thơ 1-2-3 Vũ Việt Thắng: Thổ cầm lặng lẽ đi về trong bóng rừng thưa

Tây Nguyên tháng Ba khô khát// Cỏ đuôi chồn cháy đỏ/ Đàn bướm rập rờn bay trắng đường trưa// Thổ cầm lặng lẽ đi về trong bóng rừng thưa/ Rẫy đã phát đang chờ giàng gọi mưa rong sấm / Làng giáp hạt âm âm dưới mây trắng trời xanh

Nhà thơ Vũ Việt Thắng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ.

Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tây Nguyên tháng Ba khô khát

 

Cỏ đuôi chồn cháy đỏ

Đàn bướm rập rờn bay trắng đường trưa

 

Thổ cầm lặng lẽ đi về trong bóng rừng thưa

Rẫy đã phát đang chờ giàng gọi mưa rong sấm

Làng giáp hạt âm âm dưới mây trắng trời xanh

 

Tây Nguyên đang như một chiếc áo da báo

 

Còn đâu những con người hiền lành chân chất

Còn đâu những khu vườn ong mật vo ve

 

Nhà rông bê tông hầm hập mái tôn che

Người trẻ kéo nhau đi làm công nhân phía nam kiếm sống

Chẳng còn những bản làng quyến rũ nguyên sơ

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Những nghệ nhân hiếm hoi và cao tuổi

 

Là số rất ít người còn nắm giữ tinh túy nghìn xưa

Từ ngôn ngữ, văn chương, tín ngưỡng, nghệ thuật

 

Cùng với họ di sản đang dần biến mất

Nhanh như những cánh rừng đại ngàn đã quá vãng từ lâu

Đám trẻ chỉ mải mơ về xanh đỏ trời Âu…

 

Quặn lòng dòng Pô Kô huyền thoại

 

Ngày xưa luồn chảy trong những cánh rừng bạt ngàn xanh thẳm

Ngày xưa “Hời Pô Kô ơi dòng sông mênh mông”*

 

Bây giờ rừng không còn sông lộ thiên dưới nắng

Bây giờ nhiều khúc cạn dòng độc mộc chẳng thể xuôi

Bây giờ bến tắm những chiều thưa vắng lẻ loi

___________

* Lời ca khúc “Người lái đò trên sông Pô Kô”

 

Những cây điện gió sừng sững trên núi

 

Người ta đưa chúng từ phương xa tới

Lạ lẫm, kì vĩ, hứa hẹn những giấc mơ

 

Hai năm rồi chúng vẫn đứng trơ

Thiên hạ đồn mỗi cây hàng trăm tỉ

Phải chăng cũng là một lãng phí?

 

VŨ VIỆT THẮNG (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *