Thơ 1-2-3 Vương Phạm Tâm Ca: Cảm ơn trái tim không ngủ bao giờ

VHSG- “Mẹ tôi giờ tóc lẫn màu mây trắng/ Con cháu như nước chảy xuôi mà mẹ chỉ nhớ dòng nước ngược/ Thăm thẳm hồn thương nhớ một miền quê”. Dù biết đó là qui luật tạo hóa nhưng phận làm con không thể không ngậm ngùi. Tình mẫu tử là vậy, còn với tình yêu lứa đôi thơ Vương Phạm Tâm Ca cũng đau đáu khôn cùng: “Rằm xưa muôn nỗi em là cố hương/ Phía ngực trái có điều gì thao thức/ Cảm ơn trái tim không ngủ bao giờ”…

    Nhà thơ Vương Phạm Tâm Ca

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Mẹ ngồi ngó áng mây trời thuở xưa

 

Bên hàng hiên ngoại ơi gần trăm năm trước

Trưa nồm nam mẹ ngóng ngoại chợ về

 

Mẹ tôi giờ tóc lẫn màu mây trắng

Con cháu như nước chảy xuôi mà mẹ chỉ nhớ dòng nước ngược

Thăm thẳm hồn thương nhớ một miền quê

 

Rằm xưa muôn nỗi em là cố hương

 

Phía ngực trái có điều gì thao thức

Cảm ơn trái tim không ngủ bao giờ

 

Đêm nguyệt tận nhớ em nhớ quê ray rứt

Nghe tiếng gà râm ran trong ngực

Gáy niềm đau vào trong thơ

Lóc cóc đời mình thổ mộ thồ vần thơ

 

Em hãy chở ban mai chở muôn mùa hoa cỏ

Xuôi về đông bát ngát những chân trời

 

Tôi lặng lẽ nhặt nhạnh vần thơ sót

Ráng đồi tây mây tím đỏ bồi hồi

Cuối phương chiều nhấp nhánh giọt sao rơi

 

Thơ đã bạc đầu mà em còn xanh lắm

 

Cứ non tơ cứ mươn mướt lúa đương thì

Cánh đồng tôi ngàn năm cằn cỗi

 

Ơn sông ngòi ơn mưa nắng thiết tha

Ơn đất ơn trời thẩm thấu từng mạch nước mội

Và ơn em gieo thương nhớ phù sa

 

Rưng rưng xưa xửa núi đồi bên nhau

 

Đỏ bazan vàng cúc quỳ triền nhớ

Dạ lý hương ta hái trộm vườn người

 

Ôi cái thuở cầm tay còn bối rối

Nhành hoa trao hai đứa đỏ mặt thẹn thùng

Thơm đến bây giờ thơ trẻ tuổi ta ơi

 

VƯƠNG PHẠM TÂM CA

(LIÊN CHIỂU – ĐÀ NẴNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.