Tôi đã đi “Về nhà” đầy cảm xúc

Góp mặt với tôi trong chuyến xe là 39 hành khách khác, chúng tôi ở mỗi vùng quê khác nhau, nghề nghiệp khác nhau nhưng gặp nhau ở những câu từ và dòng chảy của cảm xúc khi góp mặt ở cuốn sách “Về nhà” (NXB Hội Nhà văn & Mibooks) phát hành chính thức vào đầu năm 2022.

Tôi may mắn được góp mặt ở bến cuối cùng với mười chín hành khách còn lại. Khi đại dịch đã bớt phần lo lắng. Khi TP Hồ Chí Minh, thành phố tôi từng gắn bó đã hồi sinh. Xe cộ nhộn nhịp hơn, dòng sông lớn chảy ngang thành phố con nước lên xuống bập bềnh lục bình đưa đẩy. Mấy cánh cò trắng lượn chao, và cả khi mỏi cánh, cò đậu tạm trên mảng bèo dâu nhẹ trôi theo dòng nước. Tôi ngồi trong buổi sáng tĩnh lặng hiếm hoi của ngày cuối tuần ở quán cà phê, nghe còi xe và người gọi nhau í ới, dù đâu đó ánh mắt vẫn còn dè chừng, e sợ khi trải qua một trận bão dữ có tên Covid-19 hồi năm ngoái.

Covid-19 quét qua phố thị, thành phố tiêu điều tan tác gầy xơ, cảnh người người xe xe nối đuôi nhau rời bỏ phố, những bệnh viện chật ken, những đường phố chỉ còn âm thanh của còi cấp cứu. Rất nhiều người đã không thể đợi đến ngày hôm nay, có những nhân vật đi vào bài viết của chúng tôi đã vĩnh viễn nằm lại. Vậy nhưng thành phố đã hồi sinh, bệnh qua, người đến, thắp lên nhiều màu sắc và ánh sáng đô thị lại lộng lẫy như xưa. Trong và sau bão, nơi người ta tìm đến vẫn là nhà. Tiếng “Về nhà” gần gũi thân thương nhưng cũng khó khăn biết bao nhiêu. Dù không phải là người trong cuộc, không di trú trên những chuyến đường ngày ấy nhưng tôi cũng phải đến ba lần rơi nước mắt khi ngồi trên máy bay trở về nhà ngày hôm qua lướt nhanh những dòng chữ của bạn viết.

Trong hoạn nạn, để nhắc nhớ, để ghi dấu, để lan tỏa tình người và những giá trị sống mà cuộc đời ban tặng. Ban tổ chức cuộc thi gồm Vanvn.vn – Cơ quan ngôn luận của Hội Nhà văn Việt Nam, Chi nhánh miền Nam NXB Hội Nhà văn đã cùng với các nhà tài trợ phát động cuộc thi viết về nhà từ ngày 15.12.2021. Sau gần hai tháng, cuộc thi đã nhận được 750 bài dự thi của các cây bút cả trong lẫn ngoài nước. Ban giám khảo là nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Phan Hoàng, UVBCH Hội Nhà văn Việt Nam, Giám đốc – Chủ biên Vanvn.vn, nhà văn Trần Nhã Thụy – Trưởng chi nhánh miền Nam NXB Hội Nhà văn, nhà thơ Trần Lê Sơn Ý, nhà báo Phạm Văn Thủ đã chọn ra 84 bài đăng tải trên trang vanvn.vn và kết quả chọn 39 tác phẩm vào chung khảo, in thành tập sách có tên “Về nhà” (NXB Hội Nhà văn & Mibooks) phát hành chính thức.

Nhà văn trẻ Tạ Ngọc Điệp (đứng giữa) từ Gia Lai đã đến nhận Giải ba Cuộc thi viết Về nhà

Ba mươi chín câu chuyện chân thực như gói gọn lại trong một bức tranh của đất nước khi đại dịch mới quét ngang qua mà bìa sách là chiếc lá chuối với đường gân là con đường về nhà gập ghềnh nhưng ý nghĩa.

Hình ảnh người trên xe về quê cùng đàn chó, hai cô gái chạy xe máy từ TP Hồ Chí Minh về Hà Tĩnh, nhận ổ bánh mì, can xăng mát ngọt của người ven đường, đó là người con chia tay mẹ đi chống dịch, là người chồng Ba Na dắt díu vợ và ba con từ miền quê hẻo lánh vào thành phố làm công nhân, rồi đại dịch bủa vây cướp mất người chồng hiền từ khỏe mạnh, để lại ba mẹ con bơ vơ giữa trời khuya đất khách. Vậy mà khi đại dịch lắng xuống người con trai tiếp tục vào lại thành phố để mưu sinh. Đại dịch có hoang tàn nhưng ý chí của chàng trai cũng như bao người con đất Việt khác không dễ dàng từ bỏ, dù cũng là cuộc sống mưu sinh cực nhọc. Đó là người con đã mãi mãi bỏ lại tuổi hai tám để mẹ cha không khỏi tiếc thương khi nhận hũ tro cốt từ người bạn của con trai mình và thốt lên câu “giá như, ngày đó….”.

Tôi cũng có câu chuyện của riêng mình, câu chuyện của cháu trai gọi tôi bằng cô, bạn nhỏ hai tháng tuổi đã mang mẹ nó (em dâu tôi) về TP Pleiku tránh dịch vào những ngày gần cuối năm khi thành phố mở cửa. Con đã về với chúng tôi và đứa bé hai tháng tuổi ngơ ngác ấy vẫn không hiểu được chuyện gì khi chúng tôi ôm nhau khóc ở sân bay Pleiku khi nhìn thấy nhau bằng xương thịt sau hai năm cách trở.

Chúng tôi vẫn nói với nhau rằng, đứa bé hai tháng tuổi ấy đã mang trong mình câu chuyện của một giai đoạn lịch sử, ở đó lịch sử của đất nước gắn với câu chuyện bình thường, giản dị của mỗi gia đình dòng họ. Câu chuyện ấy đơn giản là chàng thượng úy cảnh sát ở lại chống dịch cùng thành phố, vợ và con trai mình mới sinh gửi nhờ mẹ chăm sóc ở quê, và đứa bé mới sinh cùng mẹ nó tự đi về khi thành phố bước vào giai đoạn dịch căng thẳng. Và câu chuyện ấy mang cho tôi một giải nhỏ, góp phần thêm cho bức tranh về nhà ấy một điểm sắc riêng biệt của nét bút từ phố nhỏ Pleiku.

Bước vào buổi trao giải, nhà thơ Phan Hoàng chia sẻ câu chuyện của gia đình ông trong khuôn hình rưng rưng ông nói: “Mẹ tôi, bà cụ hơn chín mươi tuổi, kẹt lại 8 tháng dịch, nghe tin thành phố mở cửa, bà cụ đã cười suốt đêm như một đứa trẻ. Vậy nên khi làm giám khảo cuộc thi tôi xúc động vô cùng, đồng cảm với từng trang viết của các bạn với từng câu chuyện chân thực mà các bạn truyền tải”.

Ban tổ chức Cuộc thi viết Về nhà liên hoan chúc mừng các tác giả đoạt giải

Nhà thơ Minh Đan (TPHCM) đã xuất sắc đạt giải Nhất với tác phẩm “Chuyến về nhà của Huyền”. Chị đã trao tặng nhân vật của mình toàn bộ giải thưởng để Huyền có thể trang trải trong thời gian tới. Như lời của nhà văn Trần Nhã Thụy, “mỗi bài viết là một nghĩa cử, gọi là nghĩa cử bởi vì các bạn đã mang lại cho tôi những cảm xúc rất tích cực từ khi tôi đảm nhận vị trí giám khảo cuộc thi đọc toàn bộ những bài viết mà các bạn gửi đến”.

Tôi thấy mình có may mắn ở lĩnh vực viết lách, cũng nhờ được sự nâng đỡ sửa sắn từ các anh chị biên tập viên của các báo mà mình cộng tác ở Gia Lai cũng như nhiều nơi trên đất nước. Vậy nên tôi mạnh dạn viết bài viết nhỏ này để giới thiệu một cuộc thi mà tôi rất ấn tượng về quy mô và ý nghĩa. Khi chúng tôi, những bạn viết được gặp nhau, vỗ vai nhau tay bắt mặt mừng và nói “mừng quá, chúng ta lại được về nhà, ngôi nhà của những người đam mê câu chữ”. Bởi một điều giản đơn, nơi nào đó có tình yêu, nơi đó được gọi là NHÀ.

TẠ NGỌC ĐIỆP

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.