Trần Lê Khánh giấc mơ của lá

VHSG- chiếc lá vàng no nắng/ lắc mình đáp xuống/ nằm thanh thản bên gốc cây đôi/ nguyện ánh sáng thấm vào miền cội rễ/ biết bao lần rồi

làm gì với thời gian

 

mây xoa ngọn đồi

sỏi đá mềm như khói

tháng là ngày dần,

giờ là phút lân mẫn,

giây là chớp thậm thâm

thuở sát na, trời lỡ tay thả núi trần

thiên thu, là mây đong đưa chiếc áo

 

giấc mơ của lá

 

chiếc lá vàng no nắng

lắc mình đáp xuống

nằm thanh thản bên gốc cây đôi

nguyện ánh sáng thấm vào miền cội rễ

biết bao lần rồi

 

thường

 

hoa nở

cánh run

hoa tàn

cánh rụng

con bướm khóc vô thường nở rụng

hoa

 

tiếng vỗ một bàn tay

 

đoàn tàu lên dốc

bằng tổng lực luân hồi

ma sát vào rỗng không

tóe ra trống vắng

dầy đặc đêm trăng

 

tự do cuối cùng

 

thượng đế thả em xuống đời

chăn dắt bằng sợi dây

mẹ thương em nên lén dệt thành muôn mạch máu

bao kiếp dòng huyết quản không phai màu

đất hay trời ai giữ sợi nhau?

 

chơi vơi

 

gió thổi gió lạnh thấu hồn

sương khói tìm sương khói

có khi đi qua một mặt người

mịt mù để lại

trùng trùng dấu chân

vô hình vô giới

Nhà thơ Trần Lê Khánh

nhiên

 

giọt sương đùa chiếc lá khô

bỗng thần ánh sáng mang lưỡ i gươm công lí

bắt giọt sương trở về trời

linh hồn giọt sương ở lại

ôm chiếc lá khô

đi vào địa ngục bóng tối

hồn nhiên

 

rỗi

 

gió luẩn quẩn

sương khói mịt mờ bay

mây mù giăng giăng lối

người và núi tựa nhau ngồi

chỉ có thời gian là rỗi

 

khởi

 

em đ i tìm dấu vết hư vô

lần theo dấu chân sắp bước

thời gian rơi lả tả

đỏ đôi tay trần

giữ chặt mông lung

 

vô tận

 

ngày em về

con đường mòn thức dậy

dãy núi úp mặt vào bật khóc

bên kia hư vô

 

đêm dài

 

vũ trụ lung linh giãn nở

đôi đồng tử nhỏ dần

con chó sói tru dài

rừng xưa khàn đặc trong cuống họng rỗng

rốt ráo không

TRẦN LÊ KHÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.