Trúc Phương – Mẹ, đất nước và lưu dân – Kỳ 2

Ai đi ngang một chút tình cờ/ Có nghe rưng rưng trong lòng/ Lời thiêng ngàn kiếp Tổ tiên/ Buồn quốc vong ngậm ngùi tâm sự / Ơi! Tổ quốc yêu thương / Người không chỉ là núi sông / Vạn lý sơn hà/ Mắt ta nhìn thấy/ Người còn là những câu chuyện thần tiên

Nhà thơ Trúc Phương

MẸ, ĐẤT NƯỚC VÀ LƯU DÂN

(trường ca)

 

Ta muốn vẽ một đường chim bay

Từ Nhật Nam, Cửu Chân

Xuyên qua trời xanh, núi đá

Bến Nam Giang nắng xế hiên chiều

Tiếng ngựa hí, quân reo

Đường ngang dốc phong rêu

Lối qua làng sương phai màu rạ

Trên đỉnh Thiên Đài khói hương lả tả

Hồn Đế Minh đau đáu gọi về

Trận đánh cuối cùng

Khi Hiểu Hiện vung gươm

Nữ tướng Hoàng Hoa

Cất cao lời thề trên vách đá

Nghiệp lớn tận thời

Máu đổ xương phơi

Mảnh đất Nam Hồ vùi chôn chí cả

Trụ đồng trơ tiếng Hán ma

Bóng người xưa mây gió gập ghềnh

Để nghìn năm sau

Châu Ung, Châu Liêm

Ngựa soái Nam Triều

Giày nát Tống quân

Vẫn đứng bâng khuâng

Trông mắt nhìn về Bắc phương

Như mơ màng nhận ra đường cũ

Hoa cỏ úa mờ trong khói sương

Tiếng trống trận tan bên chiều mưa phủ

Kinh Dương Vương – Hồng Bàng thị

Buổi hồng hoang nhòa ẩn áng mây trôi

Lệ hồng đẫm trong biên niên Việt sử

Quá khứ vinh quang

Quá khứ đau buồn

Máu xương

Đêm trường

Nước non , non nước cũ…

 

Ai đi ngang một chút tình cờ

Có nghe rưng rưng trong lòng

Lời thiêng ngàn kiếp Tổ tiên

Buồn quốc vong ngậm ngùi tâm sự

Ơi! Tổ quốc yêu thương

Người không chỉ là núi sông

Vạn lý sơn hà

Mắt ta nhìn thấy

Người còn là những câu chuyện thần tiên

Ta mang theo trong giấc ngủ

Những câu chuyện buồn

Hỏi bà vì sao?

Ngày xưa Kinh Dương Vương có khóc

Lạc Long Quân – Âu Cơ

Sao lại lìa nhau

Họ có rơi nước mắt

Trăm anh em, đứa ở biển

Đứa ở rừng

Lúc nhớ nhau làm thế nào để gặp?

Tại sao sự tích trầu cau

Anh em, chồng vợ thương nhau

Mà đều phải chết buồn

Tại sao lá trầu xanh

Lại chảy ra màu đỏ tươi của máu

Sao Thánh Gióng về trời

Hùng Vương để Thục Phán soán ngôi

Trọng Thủy bội tình

Mỵ Châu buồn đánh rơi lông ngỗng trắng

Lịch sử ngọt ngào

Lịch sử đắng cay

Bà kể tiếp cháu nghe

Sao bỗng dưng bà lau mắt, quẹt tay

Im lặng…

Rồi con chợt nhớ ra mình

Có bảy tuần trăng trong bụng mẹ

Một sự sống nguyên lành, tinh anh

Mẹ phải cưu mang từng phút, từng giây

Vượt qua những ngày cày thuê, cấy mướn

Đốt từng giọt mồ hôi dưới nắng mặt trời

Chìm trôi trong những cơn mưa nồm

Quây quất phận người bên gió nam, ngọn chướng

Chắt chiu từng chút ngọt lành

Để con nên vóc nên hình

Trên sông Nguồn – lòng mẹ

Ngày ngày nước mây thầm thẻ

Tình mẹ là bài ca

Là lời ru

Cho con

Bay cùng thế giới thần tiên

Mà thành cá, thành chim

Thành đứa trẻ hài đồng

Nô đùa bên những buổi bình minh

Và những hoàng hôn

Trong bầu trời của mẹ

Bầu trời của riêng mẹ thôi – mẹ nhỉ?

Có một “cổ tích” tí ti

Sàu này nghe mẹ kể

Về thằng con sinh thiếu tháng, thiếu ngày

Mẹ chỉ mang con bảy bận trăng đầy

Bảy kỳ trăng vơi, trăng cạn

Bảy lần hăm tám, mùng năm

Mười bốn kỳ nước rong, nước hạn

Con nghịch ngợm chào đời

Trên chiếc chiếu rơm

Với hai chai nước ấm ấp hai bên

Manh áo cũ của cha làm chăn đắp

Mẻ than ủ dưới sàn giường

Xua đi cơn gió bấc

Tiếng côn trùng thê lương

Để thằng bé sinh non

Sau một tháng chào đời

Vẫn ngao du trong thế giới bào thai

Mà không thèm mở mắt

Không cần đến ánh sáng mặt trời

Trong căn lều dột rách

Chao ôi!

Bà mụ lắc đầu

Hàng xóm lắc đầu theo

Chỉ mình mẹ cúi sát mặt nhìn

(Như nói gì đó với con trai mình

Đang cười tươi bên nụ cười mụ dạy)

Cha ở đồng về

Mang rau cá về theo

Nửa lo, nửa mừng nhìn qua kẽ lá

Trời bên ngoài nhá nhem

Bùn bám trên tóc cha

Ngọn lửa bập bùng

Bóng cha ngả nghiêng bên mái rạ

Lời ru ngọt ngào thơm thắm những chiều hôm

Thiếu sữa – Ngoại, dì cho uống nước cơm

Đồng muộn cha về cười rơm rớm

Tu hú lạc bầy gọi buổi hừng đông

Lũ chim sáo bên khóm rừng dậy sớm

Tiếng trâu gọi con nghé ngọ trên đồng

Lơ thơ cánh cò bay lượn

Phận nghèo như có như không

Mặt trăng, mặt trời

Nắng, sương, tối sớm

Biết đâu buồn

 

Mẹ yêu,

Chừng như đã bao lần

Cứ mơ hồ con nghĩ về “Không”

Cái “Không” cao quý, thiêng liêng

Mà đời người ai cũng một lần được có

Cái “có” mong manh

Bên phận người bé nhỏ

Vừa thực, vừa hư

Ít lành, nhiều dữ

Con số Không

Được làm nên từ con số âm tình tự

Vặn mình bên cơn đau của mẹ ra đời

 

Có phải – Mẹ ơi,

Con người

Ai cũng trải qua một thời “tiền sử”

Bằng siêu thời gian

Của Tạo hóa làm ra

Từ sự sống sơ khai

Đến con người hoàn thiện

Biết nói cười

Có trí khôn

Và có tình thương

Có hờn có giận

Cái quy trình thần diệu ấy xuất hiện

Trong ngôi đền thiêng liêng

Được xây từ Mẹ

Đó là những ngày

Một sinh vật bé con được trở thành người

Được sống trong cảnh giới huyền vi

Sống không thấy mặt trời

Chỉ lớn lên bằng ánh sáng của vầng trăng

Ấy là “vầng trăng mẹ”

Và khí trời của mẹ ban cho

Cùng trái tim cũng đập từ tim mẹ

Đến hôm cất tiếng oa-oa

Bên chiếc chõng tre

Le lói ngọn đèn dầu u

Bằng tình yêu và giấc mơ nhè nhẹ

Dịu mềm

 

Đứng bên này

Những ngày dương lịch đầu đời

Lớn lên cùng công cha

Cho đến hết 60 năm làm người

Đi qua bao sóng gió, đổi dời

Từ ngày từ giã số “không”

Để trở thành con số “một”

Từ giã số âm để trở thành số dương

Rồi làm quen với bao con số lớn hơn

Phức tạp và bí hiểm hơn

Giữa cuộc đời đầy những phương trình toán học

Những căn, những bậc, để đo lường

Lớn nhỏ, nông sâu, chiều ngang, chiều dọc

Đâu mấy bận con người xê dịch về “0”

Và tìm ở trong “0”

Con số âm của căn nguồn, cội gốc

Con số vỡ lòng ngây ngô

Cứ khoanh tròn hai ngón tay

Hoặc vo miệng nghịch đùa là có được

Nhưng kỳ diệu thay! Nó lại là

Nơi xuất phát của tâm hồn, tri thức

Để làm người

Biết trước, biết sau

Đâu là nơi bắt đầu

Đâu là nơi kết thúc

 

Và đất nước Việt Nam

Mẹ Việt Nam

Mà con gọi là Tổ quốc

Đã bắt đầu từ đâu

Có vui nhiều không?

Và có đớn đau không

Khi sinh ra 54 dân tộc anh em

Có cùng một bọc…

Chiếc nôi nào đã đẩy đưa, lay lắt

Muôn dặm quan hà

Đằng đẵng bốn ngàn năm

(Hay một vạn năm?)

Đâu thực, đâu hư

Ngọn nguồn Âu Lạc

Bao nhiêu giấc mơ vui

Bao nhiêu giấc mơ buồn

Về một thời Xích Quỷ, Văn Lang

Khói mây bàng bạc

Có phải, với muôn ngàn những con số khác

Vẫn còn đó con “số 0”

Và con số bé hơn “0”

Đơn sơ, mộc mạc

Con số âm cao quý, thiêng liêng

Hơn bốn nghìn năm

Tổ tiên đã dày công tạo tạc

Để lại cho cháu con hôm sớm giữ gìn

Chuyện Rồng Tiên

Ngọt ngào thành câu hát

Hát vọng ngàn năm

Không phai, không nhạt

TRÚC PHƯƠNG

(Còn tiếp)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.