Truyện ngắn Lữ Hồng: Mùa xuân

VHSG- Mới tờ mờ sáng, chái bếp của nhà ông Mười đã hừng hực ấm vì bà Liên – vợ ông – luôn dậy sớm nhóm lò than, đun la liệt những siêu nước nóng. Từ ngày cái Hương, cô con gái độc nhất của ông bà đi làm ăn xa, chỉ còn lại “đôi vợ chồng son”; nhưng ngày nào bà cũng lúi húi rót cho đầy các phích nước trong nhà, cốt là để ông Mười pha trà buổi sáng, còn thì dùng rửa mặt khi sương chiều xuống, lại có nước lọc uống quanh ngày.

Trời thoảng một cụm mây hồng, vầng dương bắt đầu ló dạng. Ông Mười trở dậy, chỉ kịp nhắc bà Liên rằng siêu nước đã sôi sùng sục trên bếp thế kia rồi lủi thủi ra trước hiên, ngó lên trời. Kiểu gì rồi tháng Chạp sẽ qua nhanh thôi. Cây dâu tằm vắt lên tường rào một cành khô. Ngó chừng cây còn vững rễ, mùa tới chắc cành con vươn xa.

Nhà văn trẻ Lữ Hồng

Gió từ mé vườn thổi vào vẫn buốt lắm. Ông Mười ngồi xo ro dưới nền gạch ẩm. Bên cạnh vỏn vẹn một ấm trà bằng đất nung và cái chén con con. Vị của lá chè tươi chan chát, ấy vậy mà hay quá. Thi thoảng, ông hít hà cho làn hương thoảng nhẹ vào hai cánh mũi, nhấp một ngụm rồi vặn mình kêu răng rắc. Lạnh lẽo có sá gì. Có tiếng khua nhẹ trong bếp, hình như bà Liên vẫn loay hoay với cái ấm tích đã vẹt mòn. Đầu ngõ mọc lên không biết bao nhiêu những cửa hàng tiện lợi với hàng tá những chiếc bình đun nước xinh xẻo, trắng tinh tươm nhưng bà không màng. Người già chỉ thích những điều quen thuộc.

– Ông vào mà ăn chén cơm cho nóng đã. Nồi thịt kho, tôi hâm lại rồi đấy nhé! – tiếng bà Liên từ bếp vọng ra.

Ông Mười ậm ừ cho có lệ. Họa hoằn lắm mới phải dằn bụng miếng cơm chứ thường nước chè xanh với một người cao niên còn sức ra vườn như ông thì có xót gì. Trời mang mang. Dạo trước, cô Hương còn hay về thăm nhà, dù mỗi lần về như khách; độ này, đã hơn 2 tháng, mặt mũi vuông tròn thế nào, ông bà chẳng hay. Giờ nếu không uống trà thì ông biết làm gì cho vơi nỗi nhớ con. Ông bà hiếm muộn, lại sinh Hương ra trong cơn ngằn ngặt. Nhưng ông Mười nhất quyết không nuông chiều. Ấu thơ, Hương gầy rộc rạc, chỉ thích độc một món canh rau đắng. Nghĩ lại thấy mà thương! Ông một đời kẻ sĩ trái mùa, chỉ có cái chữ để răn con: Đừng sống như thớ gỗ, chỉ biết lặng lẽ nhìn chiều. Thế rồi, gian nhà thiếu cửa lại vắng bóng Hương, ông Mười thành người “độc ẩm”. Nhiều đêm, ông cựa mình nói nhảm rồi bật dậy, đi tìm ấm chè xanh.

***

Hương thức dậy vào một buổi sáng cuối tuần bình dị, đó là khi không phải hối hả với công việc trường lớp như thường nhật. Hong bàn tay bằng tách trà túi lọc, Hương tựa cửa trông ra phía đường, trong đầu vẩn vơ dăm ba ý nghĩ. Ở nơi này, những ngày sắp Tết, trời bỗng dưng ấm lạ. Nắng dịu thế không khéo ở nhà các chậu cây lại ra hoa hết thảy. Hương về nhận công tác tại một ngôi trường nằm heo hút ở triền thung lũng, thế ra đã “bỏ phố lên rừng” trọn một năm. Như một sự sắp đặt của số phận, việc tự nguyện vào công tác tại một xã cận biên đã tạo bước ngoặc khiến cuộc sống cô bỗng dưng bước sang một ngả rẽ mới. Là nghĩ thế chứ ở cái xã nhỏ như lòng bàn tay này, chiều chiều nhớ phố, nhớ nhà chẳng biết đi đâu, Hương cố tìm cho ra cái “ngã rẽ” ấy mà vẫn đương còn hoang mang lắm. Cái nóng ran ở nơi đất khách quê người khiến màu da cô dần đen bóng như ai đánh một lớp đồng, mái tóc thì xoăn tít. Thế mà khi lên lớp trò lại mến, đến mùa cứ gùi măng, gùi mía đến cho. Căn nhà trọ của Hương lại cất sát lề đường nên hiếm khi thấy cô đơn. Thỉnh thoảng có mấy chị phụ huynh đi rẫy về, tấp vô hỏi han chuyện học hành của con cái, sẵn tiện bàn tán chuyện xóm làng. Thật ra trừ chuyện học của các cháu thì Hương không mấy hứng thú với những đề tài bàn qua tán lại, nhưng so với việc phải ngồi thu lu một mình ngày này qua tháng nọ thì khung cảnh có người ra vô, nói cười rôm rả vẫn hơn.

Vòm trời xuống thấp dần, bụi lau bên đường lấp láy ánh nhìn của cô gái nhà đối diện. Bỗng tiếng chào của Yim – cô học trò lớp 6A – nối từ đầu cổng vào đến tận phòng, làm Hương khẽ giật mình.

– Vào đi em!

Yim ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đặt trước bàn làm việc của cô giáo. Gần 2 tháng nay, trưa nào Yim cũng đến ở cùng Hương, cô ăn gì trò ăn nấy. Lẩn quẩn trong căn phòng hẹp đến lúc thấy vài bếp lửa bắt đầu đượm cháy vào đêm sương muối của làng thì Yim mới chịu ra về. Hương thương cô học trò bé bỏng đã phải xa mẹ, lại bị cha đánh đập trong những cơn say triền miên nhưng đến trường không sót buổi nào. Tự nhiên cái tình cảm mến thương ấy dần chớm lên trong lòng của cô gái độc thân mà tuổi đời đã vào độ chín xuân thì. Cô trò quen hơi. Yim biết cô thương mình, ban đầu lân la đến chơi sau thành quen, đến mãi. Yim hay hái hoa ven đường đến cho cô Hương cắm vào bình nhỏ, xuyến chi thì vùng này nhiều lắm, có bông chúm chím, có bông nở tròn vàng tươi như nụ cười em. Những lúc như thế, căn phòng trọ lại bớt u buồn.

Hương bật bếp đun nước sôi để nấu mì vì sáng nay chưa kịp buổi chợ. Yim lững thững đến bên cạnh, xé hai gói mì cho vào tô, nói khẽ:

– Tết này, cô sẽ về ạ?

– Sao thế em? – Hương nhìn Yim dịu hiền

– Cô… cô cho em theo với!

Hương không bất ngờ vì đã hơn một lần nghe Yim tha thiết điều này. Chỉ có điều cô không biết phải lý giải như thế nào cho hợp tình hợpl ý với ông Mười, bà Liên khi dẫn về một đứa con gái nheo nhóc từ làng, lại chẳng mang tiếng là đèo bòng hay sao. Chưa kể đến việc dành dụm được vài trăm đồng mỗi tháng, định bụng gửi về biếu trà cho ông Mười nhưng nay xén lại để mua đồng phục đến trường cho Yim. Trước còn “đơn thân độc mã”, nay bỗng dưng lại nuôi thêm một miệng ăn. Cô trò tè tém với nhau mà chẳng dư chút đỉnh nào. Khó nghĩ quá, Hương cứ ngập ngừng chưa dám về thăm nhà. Thành ra bặt tin.

Càng gần đến ngày nghỉ Tết, Hương càng bối rối. Dự tính năm đầu đi làm khi về lại trong phố sẽ ghé mua thật nhiều loại trà ngon cho ông Mười. Rồi hai cha con lại lục đục đi pha bình trà, cùng ngồi dưới nền gạch mà rì rầm đôi ba câu chuyện. Dù đôi khi không nói, hai người vẫn hiểu nhau như đi guốc trong lòng. Bà Liên trong trí tưởng tượng của Hương khi ấy sẽ tất tả mang quần áo con gái từ dây phơi vào, vừa vuốt phẳng phiu cho vào ngăn tủ vừa than thở:

– Quần áo con gái con lứa mà nhàu nhĩ!

Hương chắc sẽ cười trừ.

Mấy hôm này, cứ nghĩ thế mà Hương mất ngủ. Đôi lần muốn gọi về cho nhà mà ngập ngừng, nửa muốn nửa không. Chẳng gì mà lòng nặng như đeo đá.

***

27 tháng Chạp. Bếp nhà ông Mười đã rổn rảng từ 4 giờ sáng. Ông mặc bà Liên lúi húi với củi lửa, một mình đi ra đi vào, trông chừng thắc thỏm lắm. Số là cô Hương điện về tối qua, bảo “Mai bố pha thêm ít trà, phần con nhé”. Đường sá những ngày này đông đỏ, chẳng biết xe cộ thế nào…

Xe khách dừng ở đầu ngõ. Hương cuốc bộ từ từ vào cổng nhà, tư trang về ăn Tết chỉ có mỗi chiếc ba lô nhỏ, đủ gói ghém vài bộ đồ mơi mới. Yim ôm cặp táp theo sau, từ khi xe vào phố, Yim cứ ngẩn ra nhìn, chưa thôi hớn hở.

– Bố mẹ ơi! – Tiếng Hương the thé

Bà Liên vừa chụm thêm củi vừa ới con. Ông Mười nheo mắt nhìn ra. Có giây phút nào lại dài hơn giây phút này cơ chứ! Nhưng sao…

Hương cười gượng, chưa biết phải phân trần thế nào về sự xuất hiện của của bé con lạ lẫm thì ông Mười đã ôn tồn bảo:

– Vào đã con! Vào đi cháu…

***

Giấc trưa nén tiếng trở mình rất nhẹ của ông Mười. Nhà đã neo vắng, Tết có thêm trẻ thì vui chứ sao. Có ít quả mơ tươi hàng xóm biếu, ông nhớ ra và mang cho Yim. Nó ở đâu tới mà quấn ông bà lắm, cứ như ruột rà. Hai mẹ con bà Liên đi chợ chiều, đêm Trừ tịch cũng cần ít bánh trái cho xôm. Hương nhắc mẹ nhớ mua ít lá chè xanh cho bố, chè ở quê thì sạch lắm, Tết nhất gì cũng phải có ấm trà. Còn những món khác thì cứ thuận theo tự nhiên: mùa nào thức ấy.

Đi chợ về, bà Liên vừa chui vào bếp đã xổ ra một tràng cười. Người già trước giờ thường ít cười to. Yim tròn mắt lên nhìn, mặt nó lem nhọ nồi như mèo con lười rửa mặt. Thì ra nó lục đục nhen bếp củi từ chiều. Bà Liên không giấu được sự âu yếm, xoa đầu Yim rồi xua tay:

– Ra cô Hương rửa mặt cho. Ai bày không biết…

Hương đổ nước từ phích, pha ấm trà chiều. Ông Mười đợi ở chỗ ngồi cũ. Cổng nhà mở he hé.

– Cây dâu tằm trước nhà mình, bố mới ngó. Nó vừa nhú thêm cái lá Hương ạ.

Chưa bao giờ cô Hương nhìn ông Mười trìu mến như thế. Cô nhấc tay cầm chén trà, cái điệu hít hà hương trà thôi cũng đến là duyên. Đời người, được mấy lần ngồi uống trà bên cha. Hương lặng lẽ nhìn vầng trán ông Mười nhăn nhúm lại, chắc vị trà đang đọng ngọt nơi yết hầu, nghe ông thủ thỉ:

– Đợt tới nếu về, dẫn Yim về chơi với bố.

Hương rỏ một giọt nước mắt xuống gò má. Khóc mừng một mùa xuân không “biên giới”.

LỮ HỒNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *