Từ “Lời ru vầng trăng” đến “Bóng đời” – Đỗ Thu Hằng

VHSG- Một buổi sáng mùa xuân ấm áp, tĩnh lặng, tôi cầm trên tay và đọc “Lời ru vầng trăng”, tập thơ của tác giả Nguyễn Đăng Tấn, Nhà xuất bản Lao Động, năm 2000. Những câu chữ, hình ảnh thơ cứ âm thầm cuốn tôi vào mạch cảm xúc  rất riêng, tràn đầy khiến tôi muốn chia sẻ niềm xúc động từ câu chữ, nơi chỉ có những tâm hồn tha thiết yêu thương cuộc đời.

Đọng lại trong tôi là hình ảnh vầng trăng sáng ngời xuyên suốt tập thơ. Trăng trong thơ anh, là biểu tượng của quê hương đất nước, là biểu tượng của tình yêu trong ngần thiết tha, đầy hoài niệm:

“Đất nghèo như đảo chơi vơi

Cồn cồn cát trắng, ngời ngời trăng rơi

Thương sao những giọt mồ hôi

Chưa rơi đã phải khô rồi, trắng phau…”

(Tiếng ru)

Một tình yêu quê hương thật giản dị mà sâu sắc, có nỗi xót xa, có cả những niềm vui:

“Ngày mùa quê tôi

Những buổi tuốt lúa vui như hội

Sân đình chật tiếng nói

Trăng nghiêng xuống cười…”

(Ngày mùa quê tôi)

Nhà thơ Đỗ Thu Hằng

Những năm tháng tuổi trẻ của một người lính cầm súng bảo vệ đất nước, lòng anh vẫn luôn đau đáu hướng về nơi thân yêu nhất , nơi có lời ru của mẹ , lời ru dịu dàng như vầng trăng sáng mãi trong kí ức:

“Bỗng nghe từ phía lưng đồi

Một lời ru vút ngời ngời trăng lên”

(Lời ru vầng trăng)

Trăng thương trào trong lời ru của mẹ, trăng cũng trong veo tình yêu Tổ quốc:

“Trăng Tổ quốc anh rất trong

Em nhớ Viêng Chăn ngày trở lại

Trời sao quê anh sáng mãi

Soi vào mắt em…

(Bài thơ tiễn bạn).

Suốt dọc dài cuộc đời, anh đã đi đã gặp bao vùng đất, bao con người, để rồi nỗi nhớ lại hoá thân vào một vầng trăng nơi ngõ nhỏ, phải chăng, nơi ấy có bóng hình người con gái anh yêu:

“Anh chưa có cuộc đời nơi ngõ nhỏ em ơi

Vầng trăng rơi trên những tầu lá chuối

Cơn mưa chiều như trẻ thơ đuổi nhau rất vội

Rắc âm thanh lên mỗi mái nhà…”

(Ngõ nhỏ)

“Ô cửa nhà bên dập dìu hương sữa

Một vầng trăng tròn trặn, trinh nguyên…”

(Có một vầng trăng).

Cứ như thế, mạch thơ anh nhẹ nhàng sâu lắng như dòng nước suối thấm mát nuôi nấng cảm xúc độc giả. Thơ anh giản dị lạ lùng và dịu dàng lạ lùng. Từng dòng thơ cứ thủ thỉ với những người thân yêu:

“Ôm con vào lòng

Ôi vầng trăng của bố

Đời lính xa nhà gian khổ

Thời gian gần được tính bởi phút giây…”

(Có một vầng ấm).

Lãng mạn, nội tâm, minh triết ăm ắp trong thơ, tôi nhớ mãi những câu:

“Từ trong lòng đất thẳm sâu

Nghe mạch sống cuộn lên mầu lá xanh

Rưng rưng dòng nhựa đầu cành

Rồi ngày mai sẽ nở nhành hoa tươi…”

(Lời ru vầng trăng).

Tập thơ xuất bản đã lâu, nhưng luôn mới mẻ, ý nghĩa với người anh yêu quý và yêu quý anh. Tôi tin rằng hình ảnh vầng trăng còn tiếp tục lặng lẽ sáng trong mạch nguồn trái tim anh.

Hai tập thơ của Nguyễn Đăng Tấn

Nếu như “Lời ru vầng trăng” là tiếng lòng của một người lính với giọng thơ thấm đẫm cảm xúc trong ngần, thì ở tập thơ “Bóng đời” mới xuất bản của anh mang đầy trải nghiệm của cuộc đời. Tập thơ ” Bóng đời” dày dặn từ số lượng đến chất lượng, cảm xúc. Tập thơ được chia làm hai mảng khá rõ nét: Những viên sỏi nhỏDải yếm.

“Những viên sỏi nhỏ” gồm 34 bài thơ mang đầy cảm hứng về Tổ quốc, những suy tưởng sâu sắc về con người và dân tộc. Nhưng ở khuôn khổ bài viết này, tôi muốn nói đến “Dải yếm” mảng thơ tình mềm mại của một tâm hồn sâu lắng, một trái tim không tuổi, trẻ mãi.

Là một người từng trải, anh rất hiểu:

“Những lời yêu vừa đó đã quay quắt bay xa

Thân tình lắm lại trở thành kẻ thù trong gang tấc

Là hàng xóm tối lửa tắt đèn nằm gai nếm mật

Bỗng bất ngờ dao sắc kề bên…”

(Xúc xắc mùa thu)

Cả cuộc đời chìm nổi, nếm trải mọi điều trong cõi nhân gian, tưởng như có thể làm cho anh chai sạn mọi xúc cảm. Nhưng không:

“Đã đi qua những ngày nắng lửa

Đã đi qua những mùa lạnh giá băng

Để lòng trắng nở thành mây trắng

Màu trắng lung linh trong sáng vĩnh hằng…”

(Bài thơ trắng)

Trái tim người thi sĩ vẫn rung động, rung động trước cảnh sắc, trước niềm yêu xưa cũ:

“Tháng Ba như một con thuyền

Thương yêu nối giữa hai triền yêu thương

Dùng dằng nhớ dùng dằng vương

Rét hơi hơi rét ủ hương đất trời…”

(Dùng dằng tháng Ba).

Bằng trải nghiệm, anh viết:

“Hãy mở tiếp những trang đẹp nhất

Những yêu thương, khao khát đợi chờ

Hãy bùng lên những đợt sóng xô bờ

Vỗ mãi mãi vào bến bờ xanh thắm.

Ta bên nhau với niềm tin sâu lắng

Mỗi ngày thêm hạt hạt phù sa…”

(Lật mở)

Lời thơ anh da diết, có lúc bùng lên theo con sóng cảm xúc thăng hoa. Có lẽ, trong một quãng đời anh đã tìm thấy một bất ngờ:

“Tháng Mười như một nong tơ

Em là hạt nắng bất ngờ hiện ra…

Tháng Mười để anh có em

Để cho bờ bãi xanh thêm đất trời

Mặc cho bèo dạt mây trôi

Để bàn tay ấm nói lời bàn tay…”

(Khúc hát tháng mười).

Trái tim minh triết, trái tim cũng phóng khoáng, đa tình lắm cơ, anh gọi:

“Yếm đào là yếm đào ơi

Phập phồng lá thắm bồi hồi nụ hoa…”

(Dải yếm)

Tình yêu trong thơ anh tha thiết , bâng khuâng như ánh mắt mênh mang, lãng tử. Nhớ một kỉ niệm hay những kí ức yêu thương cứ vương vấn mãi không nguôi, chập chờn, xa gần. Một địa danh cũng đi vào nỗi nhớ thương bồng bềnh:

“Ngẩn ngơ trước núi và em

Bên miền linh khí bên miền thần tiên

Trập trùng mây trắng bay nghiêng

Trập trùng cõi mộng quá miền hư vô…”

(Chiều Ba Vì)

Đọc những câu thơ trong “Bóng đời” , tôi lại nhớ một nhà thơ từng viết:

“Nhà thơ không có tuổi

Tuổi nhà thơ trong thơ

Đọc Kiều không ai hỏi

Tuổi Nguyễn Du bao giờ”.

Thế đó, từ “Lời ru vầng trăng” đến Dải yếm của “Bóng đời” vẫn là một tâm hồn chan chứa tình yêu, yêu người, yêu đời.

ĐỖ THU HẰNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.