Văn Triều & con thuyền miền Tây

VHSG- Giọt nước/ Như giọt sữa mẹ già thiên nhiên nghèo khó/ Nắng lửa thừa thải/ Hào phóng cho không những cánh rừng./ Hoa đầu mùa không thành trái ngọt/ Cuối vườn trăn trối một làn hương.

Nhà thơ Văn Triều

Ô CỬA TRÒN

 

Ô cửa ấy

Mỏng manh một vòng tròn

Đẹp lẳng lơ

Quyến rủ nỗi buồn

Gọi mời tuyệt vọng.

 

Anh sinh ra ở phía bên này

Nơi chằng chịt những sợi dây người

Buột ràng,

Truyền dẫn…

 

Anh lén người thân trốn qua ô cửa ấy

Xứ sở cỏ hoa bình đẳng

Tro bụi biết yêu thương

Hay chỉ toàn im lặng?

 

Người đàn bà đột nhiên bị bỏ rơi

Mắc cạn giữa mười hai bến nước

Đầy ắp một thuyền thanh xuân.

 

Đời ta

Đã lần nào bước đến bên ô cửa đó

Dẫu bằng ý nghĩ?

 

QUA LÒ GẠCH CŨ

 

Người đi rồi

Bỏ lại trong chiều một chấm tàn phai

Lửa không buồn thắp nữa

Khói âm bản thành mây bay.

 

Những sợi dây leo tranh nhau

Mỏi chưa mà lá đã vàng?

Có con chim về đứng trên viên gạch vỡ

Nói gì với thinh không.

 

Chiều qua lò gạch cũ

Mới hay mình sinh ra từ đất

Rún còn dính nỗi cô đơn.

 

CON GÁI VẼ TRANH

 

Anh vẽ tình yêu lên trái tim em

Bức tranh nhỏ nhoi

Đóng khung cuộc đời treo cõi trăm năm.

 

Lâu đài anh xây cho em

Hơn nửa đời người, chưa xong

Những viên gạch hy vọng đã bắt đầu mẻ cạnh

Vật liệu tốt như niềm tin

Ngả màu nước bọt.

 

Thời gian vung cọ qua mặt em

Để lại gam màu tối trên da

Càm anh lốm đốm sợi bạc

Buồn ngồi nhổ râu.

 

Con gái của chúng ta vừa buông cọ xuống

Tuổi mười tám xộc tới giục giã gọi nó ngoài kia.

Trên bức tranh dở dang

Bầy châu chấu gặm nát cánh đồng

Mặt trời luênh loáng đằng Đông…

THẤT MÙA

      

Thất một mùa xuân

Hoa đâu mà anh tặng em

Cứ sau mỗi lần lỗi hẹn

Anh ào đến như con thuyền đầy lổ mọt.

 

Thất một mùa gieo sạ

Cánh đồng đầy cỏ dại

Em khóc những hạt giống lép.

 

Ta ngồi đây

Chiếc bàn thời gian

Quay thêm bao vòng nữa.

 

Ngoài kia

Thời gian rượt đuổi bọn trẻ trên con đường thế hệ.

 

CỬA

 

Nghĩ về ngày mai

Anh lại ra mở cửa

Ánh sáng chảy tràn góc khuất

Tiếng chim tách vỏ những hạt âm thanh,

Gió mới xộc vào

Lẫn trong hương hoa tươi

Mùi anh hàng xóm.

 

Nhớ về hôm qua

Anh khép cửa lại.

 

Ngoài kia

Kẻ dẫn đường cắp lưỡi hái đợi đưa ta về cõi khác

Những đứa trẻ hiếu thảo đứng khoanh tay, cúi đầu chờ di chúc

Tươi cười lấy người mình không yêu.

 

Hơn nửa đời người

Ta loay hoay khép, mở

Những đứa trẻ lâu năm đứng hoài sau cánh cửa

Cái bản lề bên này, ổ khóa bên nọ

 

Gỗ mọt

Đằng kia.

 

CON THUYỀN MIỀN TÂY

 

Con thuyền miền Tây

Va vào tảng băng biến đổi khí hậu

Nước mặn tràn vô vựa lúa đồng bằng.

 

Nháo nhác tầng không vũ điệu cánh cò

Nghẹn giữa đồng sâu bài ca lao động

Cuốc, vá úp mặt góc nhà nằm nhớ bàn tay.

 

Mẹ già như cây lúa chẳng còn bông

Khẳng khiu chiều cuối vụ

Em theo chồng di cư sức trẻ

Thành phố không có chỗ cho người già

Trẻ con thả giấc mơ lên bầu trời xóm trọ

Lìm kìm chết cạn giữa ca dao.

 

Giọt nước

Như giọt sữa mẹ già thiên nhiên nghèo khó

Nắng lửa thừa thải

Hào phóng cho không những cánh rừng.

 

Hoa đầu mùa không thành trái ngọt

Cuối vườn trăn trối một làn hương.

 

Người nông dân gối đầu lên mạn thuyền âm vang tiếng vỡ

Con thuyền miền Tây

Lún dần…

VĂN TRIỀU

(TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *