Võ Hương Giang quờ tay vào miền thương nhớ

VHSG- Ngày trở về, vẫn Hà Nội và em/ Chỉ còn mình anh lang thang qua từng góc phố/ Con tim ngân vang khúc vui hội ngộ/ Sao mắt nhạt nhoà lã chã rơi rơi/ Em đâu rồi lòng anh bỗng chơi vơi/ Bàn chân lặng câm vô hồn trên những ngõ dài lạnh căm se sắt/ Sương phủ mờ dần khắp từng gương mặt/ Mà ánh mắt em như hiện hữu không rời.

Võ Hương Giang

 

TỰ KHÚC THÁNG BA

 

Rét nàng Bân gõ cửa

Tháng Ba sưa nở trắng ngần

Mỏng manh tâm hồn thiếu nữ

Gót son ngơ ngẩn ai về!

 

Hà thành chìm đắm say mê

Dáng ai soi bóng bên hồ

Ngại ngùng trao nhau lời ngỏ

Vụng về tay vội nắm tay

 

Kỉ niệm chẳng nhạt phai

Dẫu thời gian bôi xoá

Nụ hôn trao vội vã

Mà ngọt ngào trăm năm.

 

PHÉP THỬ

 

Hay là ta thử già đi anh nhỉ!

Để anh biết tim em yêu đến nhường nào

Để đêm về chẳng ai trách chiêm bao

Bên người này người nọ…

 

Già một chút chắc gì đã khổ

Được hiểu hơn bao day dứt nỗi niềm

Là chẳng còn những đau đớn hờn ghen

Chỉ còn nụ cười vô tư trong sáng

 

Già để sống như men rượu ngấm

Cho yêu thương cứ đến từ từ

Chẳng thờ ơ, chẳng khắc khoải ưu tư

Cứ ngất ngây cùng đôi môi đằm thắm.

 

Nhìn kìa anh, ngoài kia trời đẹp lắm

Ta cứ già nhưng cứ thật đắm say

Để tình yêu như mùa xuân trở lại

Xanh ngát vườn đời và tay siết chặt tay!

 

MỘT HÀ NỘI VÀ EM

 

Hà Nội mùa này nóng quá phải không em

Tia nắng chói chang xuyên ngang mái tóc buông hững hờ em ướt đẫm

Nhưng sao anh chợt thấy tim em lạnh giá cóng tê nhìn đâu cũng chỉ còn một màu tối sẫm

Có phải bởi anh xa, xa cách cuối con đường

 

Mùa thu trở mình em còn chút vấn vương

Ngày tháng vừa qua anh có em nên chưa từng thấy lạnh

Luôn rộn vang tiếng cười giòn tan của hai đứa khi bên cạnh

Quanh những câu chuyện chẳng đầu cuối vẫn say mê

 

Ngày trở về, vẫn Hà Nội và em

Chỉ còn mình anh lang thang qua từng góc phố

Con tim ngân vang khúc vui hội ngộ

Sao mắt nhạt nhoà lã chã rơi rơi

 

Em đâu rồi lòng anh bỗng chơi vơi

Bàn chân lặng câm vô hồn trên những ngõ dài lạnh căm se sắt

Sương phủ mờ dần khắp từng gương mặt

Mà ánh mắt em như hiện hữu không rời.

 

Quờ tay vào miền thương nhớ khôn nguôi

Anh thảng thốt nhận ra một điều rất thực

Lòng vẫn lạnh bởi anh luôn thổn thức

Đâu có đủ

Một Hà Nội và em…

EM VÀ THU

 

Gió thu chớm chạm làn da con gái

Hương ngọc lan ngan ngát cuối con đường

Chân em bước hình như còn e ngại

Sen trong hồ còn khoe sắc đưa hương?

 

Ngày em đến bầu trời thu trong vắt

Tà áo dài như một góc mùa thu

Em vô tình giấu thu vào ánh mắt

Cùng tình yêu luôn khao khát mong chờ…

 

Thu vừa đến mà nồng nàn như thế

Chút bâng khuâng pha trộn chút bồi hồi

Em nâng niu cùng thu mà không thể

Giữ màu vàng cho chiếc lá đừng rơi…

 

HỮNG HỜ

 

Giở trời lốc xoáy bụi bay

Phập phồng mưa gió đêm ngày lạnh căm

 

Người về, chốn cũ biệt tăm

Bàn chân lỡ bước găm dằm tim nhau…

 

Nhủ lòng, ừ nhé… trước – sau

Vôi tình đã quệt giầu cau tươi màu

 

Xa xôi chắc hiểu lòng đau

Bến xưa khắc khoải mau mau đò chờ

 

Chắc gì xuân lại hững hờ

Chắc gì mình đã thẫn thờ cùng ai…

 

ĐA ĐOAN

 

Đòng đanh cái nắng hanh hao

Gắt ga gắt gỏng chênh chao cuối chiều

 

Ửng hồng đôi má mỹ miều

Phớt phơn phớt tím thêm điều nhớ nhung

 

Người đi xa lắm… vô cùng

Để miền yêu cứ trập trùng đa đoan

 

Lời thề tựa mảnh khăn voan

Mỏng manh sương khói mi ngoan thì thầm.

Tuyên Quang 12.2019

VÕ HƯƠNG GIANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *