Chùm thơ 1-2-3 Lưu Minh Hải: Quanh tôi một rừng thơ kì lạ

Đâu là thơ và sứ mệnh nhà thơ?// Từng nghe: một nhà thơ của vương quốc Dagestan/ khi bước lên giàn thiêu đã cất cao vần thơ đứng thẳng.// Quanh tôi một rừng thơ kì lạ/ những vần thơ chỉ biết ngợi ca, mang đôi cánh chuồn chuồn/ chết dần những câu thơ đứng thẳng!

Nhà thơ trẻ Lưu Minh Hải ở Bình Phước

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Cha tôi độc thoại với vết thương

 

Vết thương sần sùi gom đầy kí ức

nửa bàn tay cha còn lại nhức quá nửa đời.

 

Lý tưởng lạc bay trên nòng cao xạ

đôi miền nối lại quê hương

nửa bàn tay nơi chiến trường đêm đêm giờ thao thức!

 

Tôi dự định sản xuất một tập thơ

 

Đắn đo vì ngẫm thơ mình nghèo quá

nghèo khoa ngôn lộng ngữ, hoa lời.

 

Nghèo điệu hát ru xoa dịu êm tai

nghèo cấu trúc cách tân của lâu đài sáng tạo

thơ tôi chỉ là những viên đan tâm của hồn mình.

 

Câu thơ mắc cạn bên bờ lương tri

 

Vớt những con chữ ngập úng

giữa dòng đời vẩn đục.

 

Những trượt ray của giá trị

khi cái chân – thiện – mỹ phủ phục trước cơm áo, hư danh

thơ phía bờ lương tri buồn đơn độc!

Đâu là thơ và sứ mệnh nhà thơ?

 

Từng nghe: một nhà thơ của vương quốc Dagestan

khi bước lên giàn thiêu đã cất cao vần thơ đứng thẳng.

 

Quanh tôi một rừng thơ kì lạ

những vần thơ chỉ biết ngợi ca, mang đôi cánh chuồn chuồn

chết dần những câu thơ đứng thẳng!

 

Giữa trùng vây đại dịch bạn nghĩ về điều gì?

 

Nghĩ về những người đeo trên mình hoa danh lộng lẫy

về đấng linh thiêng trong tâm người nơi ấy sông Hằng.

 

Những hoa danh không làm nên giá trị

thần linh không cứu được kiếp người

trí tuệ, lương tri, tình người mới ngăn tràn đại dịch.

 

Đâu mới là điều đáng sợ nhất?

 

Con virus vô tình kia lây lan đáng sợ

lòng người vô tình nếu lây lan đáng sợ gấp bao lần!

 

Vô cảm, thờ ơ trước cái xấu và ác

vun vén hồn mình trong khoảng chiếc vung nồi

chia sẻ với người chỉ bằng vành môi mỏng.

 

Trước cái chết người ta nghĩ điều gì?

 

Kẻ nghĩ đến những thú đời chưa được hưởng

người nghĩ về những khát vọng dở dang chưa thành.

 

Mọi nghĩ suy đều xứng đáng

chỉ khác một điều

xứng đáng với đời hay chỉ với chính anh.

 

LƯU MINH HẢI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *