Chùm thơ 1-2-3 Trần Thị Thanh Nguyên: Có những đường nét và màu sắc làm nên bích họa

 “Vệt thấm trên trần nhà// Hôm nay mang hình bầu dục và sậm hơn/ Và đã bắt đầu nhỏ giọt// Giữa mùa mưa, tiếp tục sẽ là những ngày mưa/ Có những đường nét và màu sắc làm nên bích họa/ Và phần nhiều là dấu vết của phôi pha”. Từ một vệt thấm lan dần ra trên trần nhà mà liên tưởng, nghiệm sinh về nghệ thuật và đời sống thì đích thực là một phẩm chất của “loài thi sĩ”. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên giàu chất suy tư, Trần Thị Thanh Nguyên từ Trà Vinh mang đến nhiều điều thú vị…

Tác giả Trần Thị Thanh Nguyên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Vệt thấm trên trần nhà

 

Hôm nay mang hình bầu dục và sậm hơn

Và đã bắt đầu nhỏ giọt

 

Giữa mùa mưa, tiếp tục sẽ là những ngày mưa

Có những đường nét và màu sắc làm nên bích họa

Và phần nhiều là dấu vết của phôi pha.

 

Sớm nay chúng ta phải phá thành!

 

Vị trí nào quan trọng nhất? Không phải tôi!

Cũng không phải tôi! Nhân tiện, cũng không phải tôi nốt!

 

Lơi tay một chút cũng không ảnh hưởng gì

Chùng chân một chút cũng chẳng hề hấn chi

Và cửa thành… thì… im ỉm đóng.

Lực trương về hai phía

 

Chiếc khăn dao động ở điểm cân bằng

Hò… dô… ta… hò… dô… ta…

 

Rát quá, lòng một bàn tay van vỉ

Một bàn tay, lại thêm một bàn tay

Chúi nhào, chỉ bởi từng bàn tay.

 

Nếu cuộc chơi chọn bàn tay kia cầm trịch

 

Tươm máu ư, chuyện nhỏ sá chi đâu!

Một mình ta, một đấng anh hùng

 

Bàn tay ấy tươm máu trong kiêu hãnh:

Khúc “Sa hành”, ta “độc thiện kỳ thân”

Ta tan nát và cuộc chơi kết thúc.

 

Cây cao thì bóng phải cả

 

Tán xanh, thân thẳng, quả hoa đươm đầy

Rễ sâu xuống tận đất dày

 

Xung quanh mầm hạt hây hây

Cây nghiêng tán lá, sợ vây ánh trời.

Vươn lên đi… cây con ơi!

 

TRẦN THỊ THANH NGUYÊN (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *