Chùm thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Cho lòng sen những hạt thiền trú ngụ.

Biết mình con giun dám thách mùa lá đổ// Ngượng nghịu niềm vui ngượng nghịu nỗi buồn/ Khi đổ vỡ tiếng rơi đầy… mặt đất// Những thiết tha, nợ duyên vô ngã/ Bát nhã con thuyền đâu dễ đến bờ kia/ Cho lòng sen những hạt thiền trú ngụ.

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Biết mình con giun dám thách mùa lá đổ

 

Ngượng nghịu niềm vui ngượng nghịu nỗi buồn

Khi đổ vỡ tiếng rơi đầy… mặt đất

 

Những thiết tha, nợ duyên vô ngã

Bát nhã con thuyền đâu dễ đến bờ kia

Cho lòng sen những hạt thiền trú ngụ.

 

Em về suối tóc mang theo nắng

 

Những nồng nàn thuở tay chạm bàn tay

Thành phố lại ngổn ngang ký ức

 

Ai hát ru trăng

Vầng trăng tím ngát

Gập ghềnh mê lộ ngày trai

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Một dòng sông biết qua mấy nhịp cầu

 

Nẻo tình ái em về không báo trước

Nguyên sơ nỗi buồn ai đã tên

 

Rồi có một ngày cầu gãy làm đôi

Dải yếm phất phơ bến quê con gái

Tóc sẽ biết buồn như sông đang trôi.

 

Nếu thế giới hai người lời nói nhỏ thành to

 

Anh không thể nói ra nỗi lo ngày sang sông thuyền đắm

Lại chẳng mong em gặp được người như anh đã từng thương

 

Cứ nông nỗi giếng khơi

Cứ qua cầu ngã nón

Câu tóc thề ngày xưa…

 

Lời hẹn hò của những cơn mưa

 

Là mùa hè trên má hồng của em

Và cả mùa đông ở đó(*)

 

Khi người con gái không cần dĩ vãng

Thói quen ái ân

An phận đàn bà.

_________

(*) Ý thơ Henrích HainơHè tươi đang đổ lửa/Trên má hồng của em/Như đông buồn tuyết phủ/Đang nằm trong tim em/Nngười đẹp mến thương ơi/ Ngày mai đời sẽ khác/ Đông sẽ về trên má/ Nhưng hè nằm trong tim)

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *