Chùm thơ Hạ Như Trần: Gió luồng lách vào thung sâu đồi núi

Anh là gió vụt hiện// Gió của mùa hạ cũ/ Lại nồm nhấc bổng hồn em// Gió luồng lách vào thung sâu đồi núi/ Thuyền giong buồm rạo rực theo gió ra khơi// Chậm rãi trườn mình thả hồn trên sóng.

Nhà thơ trẻ Hạ Như Trần

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Anh là gió vụt hiện

 

Gió của mùa hạ cũ

Lại nồm nhấc bổng hồn em

 

Gió luồng lách vào thung sâu đồi núi

Thuyền giong buồm rạo rực theo gió ra khơi

Chậm rãi trườn mình thả hồn trên sóng.

Bỗng dưng tôi bỗng dưng người

 

Tôi bỗng dưng buồn buồn

Người bỗng dưng xa cách

 

Tôi bỗng dưng thiết tha

Người bỗng dưng lạnh nhạt

Chính người ấy chứ không là ai khác? Với tôi!

 

Những vì sao hy vọng

 

Trên bầu trời đêm

Vừa xuất hiện những vì sao mới

 

Độ sáng của chúng, sự tự quay của chúng

Ảnh hưởng vào trái đất và đập vào mắt người quan sát, như ta

Hy vọng những vì sao rực rỡ nhất tồn tại dải Ngân hà.

 

Mặt trời chiếu rọi, gió thổi khắp nơi

 

Bụi bay tứ phía mù trời

Rụng rơi khóe mắt khóc đời trớ trêu

 

Vách thành bệ rệu, trụ cột liêu xiêu

Mây đen kéo đến cánh diều chênh chao

Xao lòng con trạo, giông bão lòng ta.

 

HẠ NHƯ TRẦN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *