Chùm thơ Lê Hải Kỳ: Lũ mấy bận rồi, sao em chưa thương?

Quê anh không có mùa nước nổi// Chỉ toàn lũ chồng lũ mà thôi/ Con nước hung hăng nuốt chửng những hình hài// Thương con cúm núm già bị lũ cuốn trôi/ Thương thẻo đất ven sông không có chân để chạy/ Lũ mấy bận rồi, sao em chưa thương?

Nhà thơ trẻ Lê Hải Kỳ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Gió xé rách nụ hôn gầy

 

Ai nhặt vụn buồn trong căn nhà đổ

Nước mắt vá mảng tường loang

 

Con đường mơ dẫn dụ gót hoa sụp hố

Tứa máu một tâm hồn lữ thứ

Đôi môi phiêu linh tìm dấu đôi môi.

 

Bài thơ cũ dậy thì chồm lên nóng rẫy

 

Mạch cảm xúc tuôn chảy suối nguồn

Em gấp vội tiếng thở dài vùi sâu lòng mắt

 

Con chữ nối đuôi nhau dằn vặt

Ai có thể cứu rỗi một trái tim vụn vỡ

Tôi biết sự vi tế của nỗi buồn trong tâm hồn nữ sĩ.

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

Hiện sinh trên biển vẫn mênh mông

 

Không đo được chiều kích con nước

Không đếm được bao nhiêu con sóng

 

Tôi như con thuyền vô định

Em là đất liền rời rã những giấc mơ

Giữa trùng khơi, con người cũng cô đơn như biển.

 

Cây thầu đâu khoả thân suốt mùa đông

 

Những cánh chim không còn nơi trú ngụ

Những cơn bấc ngoái đầu nhớ mùa thu

 

Bao giờ lòng xuân đâm chồi

Bao giờ hạ sầu nảy lộc

Tôi mơ thấy em, nhành xoan chúm chím trổ hoa trắng tinh khôi.

 

Quê anh không có mùa nước nổi

 

Chỉ toàn lũ chồng lũ mà thôi

Con nước hung hăng nuốt chửng những hình hài

 

Thương con cúm núm già bị lũ cuốn trôi

Thương thẻo đất ven sông không có chân để chạy

Lũ mấy bận rồi, sao em chưa thương?

 

LÊ HẢI KỲ

(HẢI CHÂU – ĐÀ NẴNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *