Chùm thơ Lê Thị Ngọc Nữ: Em tìm mịt mùng bóng nhạt trong sương

Phượng tím rụng đầy lối xưa nhung nhớ// Đồi dốc chập chùng một thuở chân quen/ Vàng ngỡ mắt ai thao thức ngọn đèn// Thông xanh vẫn đan xen khúc hát/ Xinh tươi hồng leo toả hoài hương ngát/ Em tìm mịt mùng bóng nhạt trong sương…

Nhà thơ Lê Thị Ngọc Nữ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Phượng tím rụng đầy lối xưa nhung nhớ

 

Đồi dốc chập chùng một thuở chân quen

Vàng ngỡ mắt ai thao thức ngọn đèn

 

Thông xanh vẫn đan xen khúc hát

Xinh tươi hồng leo toả hoài hương ngát

Em tìm mịt mùng bóng nhạt trong sương…

 

Quảng trường về đêm dập dìu vui nhộn

 

Những đôi tình nhân bước rộn bên nhau

Hồ Xuân Hương lành lạnh gợi xuyến xao

 

Xa xưa đó một thuở nào dịu ngọt

Vị cà phê nhớ một người đắng đót

Nỗi buồn nào từng giọt rớt vào tim.

Ta nhặt hoàng hôn bên kia đồi

 

Sưởi chút tình hấp hối

Níu yêu thương nông nổi

 

Thả vào thác ghềnh tơ rối cuộn đi

Còn lại chi

Khi chúng mình đối hướng.

 

Phiêu du cùng Đà Lạt ngàn thông

 

Lặng nghe tiếng mênh mông huyền thoại

Rừng vẫn hát bên miền cỏ dại

 

Lời thì thầm xa ngái hôm xưa

Lạc cơn mưa

Bàn tay ngày ấy đủ vừa chơi vơi…

 

LÊ THỊ NGỌC NỮ (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.