Chùm thơ Nguyễn Đức Bá: Những chiếc vỏ lon lăn qua giông bão

Đi qua tháng năm nắng mưa sương gió/ Lặng lẽ bên đời tìm nhặt vỏ lon// Số phận cuộc người trôi giữa niềm đau/ Khuôn mặt khắc khổ không tìm thấy nụ cười/ Ngoài kia mặt đường xót xa lá rụng

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Những chiếc vỏ lon lăn qua giông bão

 

Đi qua tháng năm nắng mưa sương gió

Lặng lẽ bên đời tìm nhặt vỏ lon

 

Số phận cuộc người trôi giữa niềm đau

Khuôn mặt khắc khổ không tìm thấy nụ cười

Ngoài kia mặt đường xót xa lá rụng

 

Bước chân âm thầm người nhặt ve chai

 

Ngày lại ngày trên con phố hẹp

Dấu chân buồn tìm nhặt niềm vui

 

Ngày 8 tháng 3 ư! Họ chưa biết bao giờ

Chỉ thấy đường hoa khoe sắc thắm

Tìm bữa ăn thấp thỏm qua ngày

 

Còn lại những mảnh đời vật lộn thương đau

 

Bóc hạt điều thuê ngày công hai tô mì nước

Ung thư xạ trị chưa biết bao giờ rời chốn nhân gian

 

Người hàng tỉ đồng rung đùi ngồi trên ăn trước

Gió đông về bão nổi cuồng phong những mảnh đời ngược sóng

Thân phận cuộc người trôi lạc giữa niềm đau.

Cộng cỏ xua hai con dế đá nhau

 

Đêm trăng mờ đi bắt dế trên vồng khoai đậu

Tuổi thơ ngập tiếng cười hồn nhiên

 

Hai dế đá nhau trẻ con hò reo cổ vũ

Bươm đầu máu chảy đứt râu

Kẻ đứng đàng sau xúi giục. Chiến tranh hủy diệt tương tàn.

 

Nét bút cha còn trên trang sách ố vàng

 

Ngăn tủ bụi thời gian đọng lại

Nét chữ cha viết cho con trôi qua bao mùa lá rụng

 

Nghe trong gió ngàn lời dạy bảo của cha

Nước mắt con nhỏ xuống giọt giọt buồn

Chiều hoang tím những dòng chữ chơi vơi ký ức

 

Nghẹn ngào dành đầu và xương cá để cha ăn

 

Mẹ ra đi sáng thu buồn bốn cha con ở lại

Ven sông trôi bốn mùa mưa nắng thiếu trước hụt sau

 

Bữa cơm chiều cha dành ăn đầu xương cá

Đêm bão giông cha đi về miền đất lạnh

Giọt nước mắt con rơi trên đĩa cá ngày nào…

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *