Chùm thơ Trần Thuỳ Linh: Tôi vo mình thật nhỏ trước sự vô cảm

Người thân nằm xuống vài hôm họ đã trưng mặt cười/ Hội hè, đình đám, hát ca,… ảnh tràn zalo, facebook…// Có thể sự cổ hủ đã bám rễ trong trí não tôi/ Có thể tôi già nua nên quá mức khắt khe/ Thì đành hóa bụi òa khóc trên dải băng đen trong hộc tủ.

Nhà thơ Trần Thuỳ Linh ở Hải Dương

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Cây mạ dầm chân trong bùn nước đen hôi

 

Vẫn mơ mùa màng sai bông chắc hạt

Vẫn mơ ngọt thơm, non nõn hạt ngọc trời

 

Cây mạ khát lời của trắng trong nước sạch

Người nông dân mồ hôi mặn đắng đầy âu lo

Chỉ các nhà máy vẫn vô tư xả thải …

 

Ai đó hát karaoke đầy hào hứng

 

Không kể chuông đồng hồ báo hiệu mười hai giờ khuya

Không cần biết xung quanh mình nhiều người đang cần ngủ

 

Dẫu biết rằng vui chẳng bao giờ đủ

Nhưng xin đừng để những ca từ mĩ lệ

Làm ô nhiễm không gian!

 

Tôi vo mình thật nhỏ trước sự vô cảm

 

Người thân nằm xuống vài hôm họ đã trưng mặt cười

Hội hè, đình đám, hát ca,… ảnh tràn zalo, facebook…

 

Có thể sự cổ hủ đã bám rễ trong trí não tôi

Có thể tôi già nua nên quá mức khắt khe

Thì đành hóa bụi òa khóc trên dải băng đen trong hộc tủ.

Tháng ba này còn lạnh nỗi giêng hai

 

Gió vẫn u ơ trên những ruộng vườn

Và vô tình làm bầm thêm mắt lá

 

Giải cứu rau, giải cứu gà, khoa tây, cà rốt,…

Giải cứu làm sao những xa xót lòng người

Khi mỗi ngày loa truyền thanh gọi thêm tên người mắc dịch.

 

Cuộc đời này nhiều éo le, uẩn khúc

 

Người sinh thành đôi khi quên dưỡng dục

Vì họ biết chắc rằng con được sống và vui

 

Dù thế nào hãy nhớ nhé con ơi!

Cây có rễ mới xanh tươi chồi lộc

Hãy học cách bao dung để khôn lớn từng ngày.

 

Quen nhau đã là duyên thắm

 

Giữ cho đừng nhạt người ơi!

Giữ cho tin yêu còn mãi…

 

Lời em không phải men mà tôi say

Ý em không phải mật mà ngọt hồn tôi đến lạ

Ước gì mình đủ nợ để có thể ở bên nhau mãi mãi…

 

Mồ côi cả ánh nhìn bên bờ sông cũ

 

Ta làm hạt cát lang thang theo cuộn trào sóng nước

Mơ góp mình bồi đắp bãi bờ xa

 

Ta làm một bông hoa cỏ dại

Âm thầm gửi hương theo gió tìm lại thời có nhau

Làm gì?… ta không biết nữa… chiều võ vàng, hi vọng tinh khôi!

 

TRẦN THUỲ LINH

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *