Cô đuổi học em đi! – Lý Thị Thủy

VHSG- Chiều thứ bảy nọ tôi nhận được cuộc điện thoại. Mặt tôi biến sắc vì những lời lẽ thô tục cộng với những lời đe dọa từ một người tự xưng là phụ huynh.

Biết chắc cuộc gọi liên quan đến một cô cậu học sinh tinh nghịch nào đó mà mình đang dạy, tôi quyết tìm ra thủ phạm và đã nghĩ nếu bắt được em nào đó tôi sẽ phạt thật nặng cái tội vô lễ, khủng bố tinh thần thầy cô. Tôi đem chuyện ra lớp, tất nhiên chẳng em nào nhận mình có liên quan.

Nhà giáo, nhà văn trẻ Lý Thị Thủy

Những tin nhắn, những cuộc gọi khủng bố ngày càng nhiều. Nhưng lần này tôi không hỏi học trò nữa, thay vào đó thông báo cho các em biết: “Cô coi như mọi chuyện đã hết, cô không điều tra, không truy cứu nữa!”. Cả lớp ồ lên vì cô bất lực trước hành động vô lễ ấy. Cô bó tay rồi!

Tôi ngấm ngầm với một cuộc điều tra bí mật. Quyết phải đưa vụ này ra ánh sáng, tôi khoanh vùng những học sinh chưa ngoan thường bị mình nhắc nhở nhiều về nề nếp tác phong, kết quả học tập rồi tìm một số học trò thân thiết từ các khối lớp, hướng dẫn các em dò hỏi, điều tra chủ sở hữu số điện thoại kia bằng cách tiếp cận người thân, bạn bè của những học sinh đã được khoanh vùng.

Hơn một tháng sau, một học sinh đã bí mật trao cho tôi kết quả. Trong giờ sinh hoạt lớp, tôi bắt đầu bằng câu hỏi: “Em nào trong lớp mình liên quan đến những cuộc gọi khủng bố cô trong thời gian qua?”. Câu hỏi của tôi rơi vào im lặng trong chốc lát rồi dần dần những tiếng rì rầm nhưng không em nào nhận.

“Cô không gặp riêng hay giấu giếm gì nữa, đây là cơ hội cuối cùng để em tự nhận lỗi” – tôi dịu giọng. Có những tiếng xì xào: “Ai làm thì nhận đi, sao chơi ác vậy?”, “Chắc không phải lớp mình đâu cô”…

“Là một thành viên của lớp mình đấy!” – tôi nghiêm giọng, mắt như xoáy vào Minh. Em cúi đầu, cả lớp nhìn nhau dò hỏi.

“Minh! Em đứng lên cô hỏi nào! Từ trước đến nay cô đã làm gì có lỗi với em?” – tôi hỏi trong sự ngỡ ngàng của cả lớp.

– Không có.

– Vậy tại sao em nhờ bạn khủng bố cô bấy lâu?

– Làm gì có?!

– Bạn em tên là Thắng, đúng hơn là bạn của anh trai em.

Chỉ nghe đến cái tên ấy, em cúi đầu.

– Vì sao em làm thế?

– Ai bảo cô đến nhà báo ba mẹ em là em nghỉ học một tuần để đi chơi game!

Tôi há hốc miệng, không thể tin vào tai mình nữa. Em chưa ngoan, vi phạm quá nhiều, hết đánh nhau thì nói chuyện trong giờ học, hết nói chuyện thì bỏ giờ, nghỉ học để đi chơi game. Hồ sơ vi phạm của em cứ đều đều dày lên như thế.

– Giờ tội cũng đầy tội rồi, cô muốn phạt em, đuổi học em thì làm đi! – em nhìn tôi thách thức.

Tôi lặng người. Đuổi học em? Thêm chuyện nhờ bạn đe dọa thầy cô em đủ điều kiện ra hội đồng kỷ luật xét mức phạt dừng học một năm.

Cố gắng trấn tĩnh, tôi dịu giọng: “Cô không đuổi học hay phạt em gì hết, cô cố công tìm cho ra thủ phạm chỉ để muốn cho em và anh bạn kia biết một điều rằng đừng bao giờ làm điều gì khuất tất, sẽ không giấu mãi được đâu mà phải trả giá vì điều đó. Cô muốn em làm một người tốt. Nhưng nếu em và bạn em không dừng ngay chuyện này cô sẽ chuyển hồ sơ sang công an, hậu quả như thế nào em biết rồi đấy. Giờ thì cô đang rất buồn, cô xin lỗi cả lớp, chúng ta dừng tại đây”.

Không còn những cuộc gọi, những tin nhắn khủng bố, cũng không có lời xin lỗi, không một hình phạt, tôi nói với lớp cho em cơ hội cuối cùng. Em lầm lì ít nói hơn, chỉ cúi đầu mỗi lần chạm mặt tôi và rồi em tốt nghiệp ra trường…

Chiều nay, Tài – một bạn cùng lớp với em – về thăm tôi và khoe rằng lấy số điện thoại của tôi từ em. Tài nói: “Minh thuộc nằm lòng hai số điện thoại của cô, nó bảo cũng muốn về thăm cô nhưng sợ, còn ngại. Bây giờ nhìn nó hiền và chăm chỉ lắm cô ạ”.

Câu chuyện của tôi và Tài cứ xoay quanh em để tôi biết bây giờ em dù chưa thành đạt nhưng đã là một người tốt.

Nếu ngày xưa tôi không đủ bình tĩnh, cứ kỷ luật em, cứ theo tội mà góp phần đuổi học cậu học trò có cha nghiện rượu và người mẹ lam lũ thường xuyên phải chịu những trận đòn roi vô cớ của chồng, đang cố tình gây sự chú ý của thầy cô, muốn bị đuổi học để đi bụi đời thì hôm nay em sẽ như thế nào? Có thể em vẫn trở thành người tốt nhưng chắc chắn tôi chẳng thể thấy tâm mình bình yên khi nhớ về em như lúc này được.

LÝ THỊ THỦY

 

One thought on “Cô đuổi học em đi! – Lý Thị Thủy

  1. Nguyễn Hồng Minh says:

    Xin chia sẻ một câu chuyện này mà tôi vẫn nhớ mãi.
    Trong buổi tổng kết năm học, các cháu lớp 9 mới nhờ tôi lên xin hiểu trưởng trường để sau buổi tổng kết được đi tắm biển cùng nhau. Cô chủ nhiệm đã nói “No” bởi lý do nhà trường không cho phép và đảm bảo sự an toàn.
    Tôi cùng cô bé lớp trưởng, hình như thế, có lẽ lúc đầu chỉ một mình tôi, sau đó thấy tôi cô bé lớp trưởng mới hiểu ra trách nhiệm của mình nên đi cùng vào phòng hiệu trưởng. Tôi ngồi đối diện với hiệu trưởng nói ra ý kiến và những trao đổi về ý định kia. Phải nói rằng lúc í đám đông của lớp cứ đứng bên ngoài phòng hiệu trưởng, cứ như là tôi và cô bé lớp trưởng bị làm sao mà xông vào bảo vệ vậy. Còn toàn bộ các thầy cô giáo và các học sinh khối lớp khác thì hiểu có vấn đề gì đó quan trọng lắm, và cô hiệu trưởng đang phải xử lý: xử lý tôi và cô bé lớp trưởng liên quan tới lớp 9 kia.
    Nói một hồi, cô hiệu trưởng dừng lại bởi ngoài kia giọng người giới thiệu đang giới thiệu cô ra phát biểu. Cô bé lớp trưởng đã trình bày và còn đang khóc vì cầu mong có được ước nguyện đi chơi biển cùng nhau duy nhất của 4 năm học cùng cấp II của lớp mình. Tôi và cô bé ngồi trong phòng chờ cô hiệu trưởng. Giọng cô đọc phát biểu tổng kết năm học oang oang ngoài kia. Lớp 9 vẫn lố nhố, lượt lờ bên ngoài …không biết có xếp hàng để nghe toàn trường tổng kết hay không nữa. – tôi an ủi cô bé lớp trưởng và hiểu được mong muốn và nhu cầu của các em.
    Sau đó chúng tôi nói chuyện tiếp: nhà trường sẽ không cho phép vì không đứng ra lên kế hoạch và thực hiện. Nhà trường cũng không đảm bảo việc này.
    Nhưng cô hiệu trưởng nói là cũng không cấm nhưng phải đảm an toàn khi tôi nói đây là hoạt động ngoài trường. Cô bé lớp trưởng khóc lớn hơn, có lẽ ở tuổi này giữ nước mắt hoặc quá xúc động vì sợ không được đi chơi hoặc thật vọng bởi không được cho phép mà cô bé ấy cứ nức lên, bên ngoài tất cả các học sinh cả trai lẫn gái mắt đã đỏ hoe, gạt vôi những dòng nước mắt, và cả những cái nắm tay chặt vào căm thù gì đó. Tôi không phải là giáo viên nên tôi hiểu được các tâm trạng của các em.
    Tôi cảm ơn cô hiệu trưởng. Và không nói rõ là có tổ chức cho các em hay là không. Ra cổng trường tôi tập hợp các em lại, nói các em hãy liên lạc với gia đình và xin phép, nếu ok cả thì cùng đi. Tôi cho các em chi phí xe di chuyển.
    Buổi đó rất vui. Những bức hình chụp kỷ niệm tuyệt vời. Có những bố mẹ còn chạy xe ngay lập tức tới cổng trường và bổ sung chi phí cho tôi, gửi gắm các cháu…vv Tôi nhớ mãi không quên chuyến xe ồn ào và hát liên tục trên đoạn đường hơn chục cây số tới biển ấy. Cả đi và về hai chiếc xe như chỉ toàn niềm vui và toàn hy vọng vậy. Không hiểu sao tôi lai typing chia sẻ ở đây. Có lẽ tôi đã gặp tác giả bài viết này, và tặng cô giáo này một bài thơ về mái tóc dài của cô ấy- một kỷ niệm khó quên.
    Hòa Phong.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *