Nguyễn Linh Khiếu & Miền nước đỏ – 3

VHSG- Gần chân đê biển có một gò đất cao và rộng. Đó là đất dự phòng vỡ đê. Gò đất này biệt lập. Cách làng một cánh đồng rộng…

Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu

B quay

Gần chân đê biển có một gò đất cao và rộng. Đó là đất dự phòng vỡ đê. Gò đất này biệt lập. Cách làng một cánh đồng rộng.

Bỗng dưng người ta cấm người làng ra biển bằng đường bờ mương chạy qua gò đó. Lán trại được dựng lên. Đêm đêm bộ đội về rất đông. Gò trở thành khu quân sự tuyết đối bí mật.

Rồi mỗi sớm. Thay cho tiếng chuông nhà thờ lúc 5 giờ sáng là tiếng hô từ khu gò vang rền như sấm dậy trong hơi biển mù mịt:

Ai cũng như tôi thì mất nước

Ai cũng như tôi thì mất nước

Ai cũng như tôi thì mất nước…

Sáng nào cũng vậy. Từ khi còn đêm tối mịt mù tiếng hô ấy lặp đi lặp lại vang rền dữ dội tưởng chừng bất tận. Tiếng hô ấy âm vang suốt cả ngày cả đêm. Tiếng hô của hàng nghìn người.

Tiếng hô ấy âm u ma quái lạnh lẽo hoang vu rùng rợn. Ai nghe cũng run sợ lo lắng khiếp đảm. Lúc đầu nghe tiếng hô chó làng sủa ầm ĩ. Sau sợ quá chó cũng cụp đuôi chui lủi câm như hến.

Có người thì thầm đó là bộ đội B quay. Đáng ra phải vào Nam đánh Mỹ nhưng sợ giặc trốn ra Bắc.

Có người quả quyết ai B quay đều bị giết hết ném xác ra biển.

 

Gà đen

Anh Ngô đi xây dựng kinh tế mới trên mạn ngược. Tết về quê anh mang về một đôi gà đen làm giống. Anh nói đó là gà Thổ sống ở trên núi cao.

Khi mang về đôi gà còn bé tí. Nhưng chỉ vài tháng sau tết đôi gà đã lớn khác thường. Gà quê không sánh nổi. Nhất là con trống cao to hùng dũng lông đen nhánh mào đỏ rực mắt sáng như sao đi đứng oai vệ ra dáng một bậc quân vương.

Mỗi sáng sớm nó cất tiếng gáy át hết cả tiếng gà trống quê. Tiếng nó gáy rõ ra là Ò ó o… o. Oai phong lẫm liệt. Lại thấy tội nghiệp cho mấy chàng trống quê cất giọng È é e… e. Yếu mề hết hơi.

Chỉ nghe tiếng gáy vang rền mỗi sớm mà gà mái cả làng lục tục kéo nhau về nhà ông Ngây để được thân thiết với trống đen. Vườn tược hoa màu nhà ông Ngây cứ gọi là nát bét với lũ gà mái hàng mấy trăm con. Sân thềm nhà ông Ngây cứ gọi là bê bết cứt gà thối inh ỏi.

Nhìn đàn gà mái cả làng suốt từ sáng đến tối quây quanh gà trống đen ông Ngây bố anh Ngô than rằng: Cái thằng Ngô ngu quá rước của nợ này về. Thế này thì chả mấy mà gà cả làng cả xã đen như quạ.

 

Vẽ

Anh Ngô đi xây dựng kinh tế mới và lấy vợ nông trường. Nghỉ Quốc khánh anh đưa vợ về quê thăm bố mẹ. Cô dâu là gái thiên hạ ăn trắng mặc trơn yểu điệu cảnh vẻ ra dáng thị thành.

Ông Ngây đi làm đồng về. Quen thói cởi quần áo trần truồng nghênh ngang đứng giữa sân giếng dội nước ào ào. Tắm xong ông nồng nỗng đi lại quanh sân nghiêng ngó cây quả khắp vườn chờ người ráo nước mới mặc quần áo.

Cô dâu thị thành thấy bố chồng tồng ngồng lủng lẳng đi lại vừa thấy hay hay lạ mắt vừa có ý ngượng. Anh Ngô thấy thế càu nhàu: Bố xem sao chứ nhà có con dâu mới. Ông Ngây chẳng để tâm vừa mặc quần vừa chép miệng thủng thẳng: Cái anh Ngô này chỉ vẽ b… nhà chứ có phải b… thiên hạ đâu mà xem với chả xiếc.

 

Than hoa

Anh Hẻo đi chăm người ốm trên tỉnh. Khi về đã vác về một bao tải than hoa. Than ấy anh mua ở chợ phố. Đúng vào dịp nhà có giỗ. Than hoa mang ra nướng cá nướng chả. Than chắc lửa đượm. Cá và chả vàng ươm thơm lừng. Ai cũng tấm tắc khen than thành phố.

Cỗ bàn xong ngồi uống nước. Anh Ngoe cụt đận đà. Khi ở bộ đội có nghe mấy tay lính ở phố kể rằng nghĩa trang tỉnh mỗi ngày bốc cả trăm ngôi mộ gỗ quan tài cứ gọi là chất đống. Quản trang mang toàn bộ số gỗ ván đã chôn cho vào lò ủ than. Than hoa thành phố đa phần làm từ gỗ quan tài đã chôn người chết.

Nghe anh Ngoe cụt tưng tửng nói thế. Mọi người nghi hoặc lắm. Nhưng ai cũng thấy ghê ghê lợm giọng muốn nôn mửa vì đã ăn cá và chả nướng bằng than hoa thành phố.

 

Mổ lợn

Ông Chìa răng vổ dòng dõi mổ lợn. Vào bộ đội sẵn nghề gia truyền ông xung phong giết lợn mổ gà cho đơn vị. Được chỉ huy tín nhiệm. Ông được giao làm anh nuôi. Khi bị thương về quê lại đảm nhiệm mổ lợn cho xã.

Xã giao mỗi ngày ông thịt 3 con lợn. Một mình ông giết mổ. Phân chia rành rẽ  thịt xương lòng mề chân thủ đâu ra đấy. Sáng ra xe thực phẩm huyện về chở toàn bộ mang đi nộp cho nhà nước.

Trời còn tối đất đã nghe tiếng lợn kêu eng éc thất thanh khi ông chọc tiết. Làng quê thanh vắng. Tiếng lợn kêu dựng cả làng tỉnh dậy. Ngày nào dân làng cũng chào buổi sáng bằng tiếng lợn kêu khóc vô cùng thảm thiết.

Có nghề ổn định kinh tế nhà ông Chìa khấm khá. Nhưng người làng đều có ý vừa khinh vừa sợ ông. Khinh là cái nghề giết mổ sát sinh. Sợ là nhớ khi ông cầm dao bầu cười hềnh hệch chọc tiết lợn rất điệu nghệ. Máu lợn phun phì phì sủi bọt  khiếp đảm.

Bà Nội nói: Cái nghề thất đức. Có người nói: Giết mổ lợn là nghề ác. Bạc lắm. Có người nói: Đoạt mạng biết bao con lợn thể nào nó cũng oán. Ác giả ác báo. Ai cũng ghê ghê.

Một buổi sớm không thấy tiếng lợn kêu. Làng quen cữ lợn kêu tỉnh dậy. Ai cũng thắc thỏm băn khoăn nhớ tiếng lợn kêu khóc.

Sáng ra tiếng vợ con ông Chìa kêu gào thảm thiết. Cứ như là tiếng lợn kêu gào. Khi mọi người chạy tới thì ông Chìa đã chết. Xác ông nằm vắt ngang cầu ao. Bụng bị mổ phanh. Ruột gan tuôn thành một đống lớn lầy nhầy. Máu nhuộm đỏ nước ao. Ông Chìa mắt trợn ngược trắng dã. Tay phải ông vẫn nắm chặt cán dao bầu.

 

Miếu mòi

Vào cữ sau tết tiết xuân ấm áp cá mòi lại ùn ùn kéo nhau về. Chúng bơi ngược sông Hồng tìm nơi đẻ trứng. Đó là mùa dân chài tha hồ đánh bắt cá mòi.

Nghe nói: Cá mòi sống ở ngoài biển bơi vào sông đẻ xong thì biến thành chim ngói bay lên rừng. Đến tháng mười mùa gặt mới bay về châu thổ ăn thóc. Chắc là thế. Bao đời nay chỉ thấy cá mòi bơi vào sông không thấy con nào bơi ra biển.

Cửa sông Hồng có một cái miếu nhỏ rất thiêng.

Chuyện kể rằng ngày xưa có một ngư ông làm nghề chài lưới cửa sông. Mỗi mùa cá mòi ông bắt được hàng ngàn con. Do cá mòi ông trở nên giầu có.

Một đêm tối trời ông neo thuyền lững lờ nằm ngủ mom sông. Trong mơ ông thấy có hàng ngàn con cá mòi từ sông lao vun vút lên thuyền đâm vào người ông. Chúng nhiều đến nỗi đè ông ngạt thở. Ông vùng vẫy ú ớ: Cá mòi cá mòi. Nhưng không sao thoát ra được. Sắp tắt thở thì ông choàng tỉnh. Đầu nặng như búa bổ. Mồ hôi vã ra như tắm.

Từ đó ông như người mất hồn. Lúc nào cũng bàng hoàng hoảng hốt. Cứ chợp mắt lại thấy hàng ngàn con cá mòi lao vun vút vào người đè ông xuống. Khi đó miệng ông phát ra âm thanh thảm thiết: Cá mòi cá mòi. Tỉnh dậy đầu nặng như búa bổ. Mồ hôi vã ra như tắm.

Một sáng kia dân làng tá hỏa thấy xác ông nổi lềnh bềnh cùng xác hàng ngàn con cá mòi trắng xóa cửa sông. Cảnh tượng thật khủng khiếp. Người ta vớt xác ông và lũ cá mòi chôn chung một nấm mồ. Từ đó ai đi qua mộ ông đều văng vẳng bên tai tiếng kêu thảm thiết: Cá mòi cá mòi.

Không biết từ bao giờ nơi mộ ông người ta dựng một ngôi miếu nhỏ. Miếu thiêng lắm. Dân chài lưới khắp vùng cửa sông bãi nổi đều tìm về hương khói. Không người nào đánh bắt cá mòi sông Hồng không lui tới lễ bái.

Dân gian gọi đó là miếu mòi.

NGUYỄN LINH KHIẾU

(Còn tiếp)

>> Miền nước đỏ – 1

>> Miền nước đỏ – 2

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *