Nguyễn Thị Hằng nỗi đau đàn bà

VHSG- Người ta thường nói đàn bà như một nụ hồng/ Chườm nước mắt/ lên từng cây gai nhọn/ Chặn lồng ngực/ quên những gì ham muốn/ Rồi gục đầu khi ngày tháng qua đi…

Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng

Con nắng con gió

 

Anh là con gió lạ

Qua hồn em ngại ngần

Em một thời khép cửa

Bỗng thấy mình… bâng khuâng

 

Anh là con nắng chướng

Trải qua mùa xanh xao

Em một thời ẩm mục

Bỗng rạng rỡ… ngọt ngào

 

Anh trải thơ làm nệm

Lấy cung đàn làm chăn

Nụ hôn làm sính lễ

Để bày tiệc tình nhân

 

Ngất ngây đêm hoan lạc

Vắt kiệt cùng ái ân

Tình nguyên sơ tận hiến

Xin trao người trăm năm

 

Mỏng manh em… trăng khuyết

Ru tình anh… thật gần

Một mai này ly biệt

Mình gọi thầm cố nhân!

 

Người đàn bà

 

Người đàn bà

không nến đỏ hoa hồng

sinh nhật lặng trôi

 

Tà áo vu qui

mang hình hài cánh phù dung

rụng xuống…

phía sau thời thiếu nữ

 

Bên trời

mảnh trăng khuyết

hao gầy nửa chanh vắt kiệt

Người đàn bà ngồi

lơ lửng dòng trôi

Sóng tiếp sóng xô chới với

 

Mười hai bến nước

Đục – trong phận đời

Cuộc người dâu bể mênh mông

Khao khát men lửa hồng

Người đàn bà chợt nhớ

Ngày sinh gửi hư không…

 

Nỗi đau đàn bà

 

Em chỉ là kẻ khóc mướn, mượn vay

Người đàn bà

buồn cho số phận

Những  ngọn tóc mùa nằm im cay đắng

Như con chim non buổi sáng…

Muốn vỗ cánh bay mà lại sợ bão giông

 

Anh à

Người ta thường nói đàn bà như một nụ hồng

Chườm nước mắt

lên từng cây gai nhọn

Chặn lồng ngực

quên những gì ham muốn

Rồi gục đầu khi ngày tháng qua đi

 

Ôm choàng nỗi đau

Chẳng than trách gì

Rướm vành môi

nhìn giọt trinh vương trên ga gối

Tổn thương lắm nên lệ buồn tóc rối

Kềm nỗi đau…

Chờ trẻ thơ cất tiếng khóc chào đời

 

Ngước mắt nhìn những chảy ngược mặn mòi

Trên da thịt người…yêu thương đã nhạt

Và ánh mắt như lưỡi dao quái ác

Giết chết đi nỗi thèm khát ân tình

 

Em một đời cô độc cũng đành xin

Con chim khóc  quên  đường  bay về tổ

Chờ tái sinh để hoa lòng nở rộ

Giấu cuộc tình vào trời đất mông  mênh

 

Ơi đàn bà  niềm  khao khát  không  tên

Tủi buồn chi mà ơ hờ thương nhớ

Đành chôn giấu những nợ duyên vỡ lỡ

Bàn tay tìm …

Hơi ấm một bàn tay!

Vẫn là em

 

Vẫn là em nồng ấm sắc hoa tươi

Gieo rắc nhớ trên nụ mùa thơm gió

Đưa tay giấu một nụ hôn dang dở

Che tàn phai trời trở gót xuân thì

 

Thương câu thơ

trĩu nặng

bước người đi

Mắt chiều bạc trên lưng đời

sương trắng

Gom hạt nhớ đến bên anh lẳng lặng

Thêu nỗi niềm trên những  ngón tay ngoan

 

Mùa tương tư

ôm

nỗi nhớ muộn màng

Và ký ức nhạt nhòa trong mặn đắng

Xin đừng để tàn phai trong quạnh vắng

Thả buồn trôi cho ngập khúc vô thường

 

Đợi

bình minh

trên lối cũ vương hương

Xuân hãy cứ nằm im như lá cỏ

Mùa thiếu nữ bước chân về…bỡ ngỡ

Thiên sứ mỉm cười

đêm khoác áo tình nhân

 

Cho đam mê cháy bỏng chiếc môi gần

Hai mình biết chờ mùa xây cõi nhớ

Người thương người …chớ lạc vòng mê lộ

Gối tương tư lót dưới buổi xuân về !

 

Em

 

Em rơi vào những ký tự đơn côi

Vu vơ quất buốt thời con gái

Vẫn quặn đau

khi vô tình chạm phải

Tháng ba đi sao

hụt hẫng chông chênh

 

Mỏng cánh chuồn dám ước hẹn tình bền

Em vò tim

để quên người xa lạ

Như đàn bà

qua một đời nghiệt ngã

Suốt mùa đông ôm trọn cả khối sầu

 

Em tự tìm làm chi những nỗi đau

Yêu ghét giận hờn

cũng cũ mèm

héo hắt

Em muốn quăng

những lọc lừa bất trắc

Quên quên quên…để giải thoát vần thơ !

27.4.2020

NGUYỄN THỊ HẰNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *