Phạm Phương Lan người đàn bà đa đoan

VHSG- Nhà thơ Phạm Phương Lan sinh ngày 13.4.1973 ở Hà Tĩnh, từng gắn bó với thành phố Cần Thơ, hiện sống và làm việc tại TPHCM, đã xuất bản 5 tập thơ, thành viên của nhóm chủ trương sáng lập trang Văn Học Sài Gòn. Chị cũng vừa khai trương Clivia coffee ở quận Tân Phú, một địa chỉ mới cho giới văn nghệ sĩ hội tụ sau đại dịch Covid-19. Chúc mừng sinh nhật nhà thơ Phạm Phương Lan, VHSG trân trọng giới thiệu chùm thơ của “Người đàn bà đa đoan” nhiệt thành và năng động.

Nhà thơ Phạm Phương Lan

 

Hoang đàng ngày xanh

 

Đêm qua em mơ thấy anh

Ngày xanh trải dài ánh mắt

Nắng vàng thơm làn môi mật

Chớm vành môi ngoan nồng nàn.

 

Ngày xanh xanh những xốn xang

Mơ bàn tay ai chạm khẽ

Vạch phấn chia đôi băng ghế

Bỗng dưng phút chốc vô hình

 

Ngày xanh xanh đến lung linh

Khoảng trời trong ngần mơ ước

Giá anh về trong mơ được

Chắc là mây đan gối hồng.

 

Chắc là ngọn gió mông lung

Vô tình đánh rơi dải yếm

Ngọc ngà ngại ngùng e thẹn

Ngày xanh phút chốc hoang đàng.

 

Người đàn bà đa đoan

 

Những chùm phượng cuối đông

Vươn chấm đỏ giữa nền trời xanh biếc

Đốm lửa nhỏ thắp ngày đông giá buốt

Lung linh, ấm áp giữa đời.

 

Không khái niệm mùa hoa, màu sắc rong chơi

Em thuộc về miền thiểu số

Người đàn bà thơ ẩn trú trong em như là cơn gió

Du dương thổi suốt bốn mùa.

 

Em thắp đèn, nhóm lửa trong mưa

Thổi ào ạt giá băng lòng ai ngày bão nổi

Gieo ngọn nguồn yêu thương chờ bình yên ngày mới

Khoe nụ cười từ trong trái tim đau.

 

Người đàn bà thơ kiêu hãnh

Vượt đau khổ úa nhàu

Vẽ vào cao xanh áng mây bồng bềnh trắng muốt

Chấm đôi mắt đen huyền thảng thốt

Bật tiếng khóc, cười, sướng, khổ nhân gian.

 

Em

Mãi cứ

Đa đoan…

 

Giữ lửa thời @

 

Ngọn lửa bập bùng nhấp nháy

Bên trong những chụp thủy tinh xanh, đỏ đủ màu

Không phải đèn dầu

Cũng không bùng lên từ củi

 

Thậm chí ngọn lửa từ sợi tóc cháy đỏ cũng đã lỗi thời

Bây giờ là ánh lửa (giả tạo) phát ra từ sự gặp nhau của những hạt electron trái dấu

Có vậy thôi

Chỉ có em vẫn chong đèn đau đáu

Nhìn thấu xa xôi

Ngoài kia bầu trời nhấp nháy những vì sao đổi ngôi

Không có lửa, chỉ có những cặp mông núc ních, những bầu ngực

căng tròn như quả bóng, những cặp môi đỏ mọng rực hồng

Có bàn tay thon, mười ngón nhọn dài, móng màu xanh, vàng, tím, đỏ

Sục sạo khắp cơ thể anh, đặc biệt nơi gần cái bóp da dày cộp khẳm tiền

 

Hôm qua anh gặp gỡ bạn hiền, nay đãi khách, mai tiệc tùng đối tác

Gà gáy canh ba, anh trở về loạng quạng

Nhem nhuốc những son, những rượu, những mùi

Những nút cài chẳng đúng nơi

Như anh vẫn đi lạc vào nhà mình mỗi tối

Em vẫn đợi anh qua ánh lửa hồng – lửa không hề có khói

Cũng không cần hỏi vì sao

 

Em mặc định mình phận giữ lửa cho tròn dù lửa kia như một giấc chiêm bao

Hạnh phúc thời @ có bao nhiêu phần thật?

Tổ ấm không phải là nơi bình yên nhất, nơi vỗ về, ru mát cuộc đời ta

Tổ ấm bây giờ được hiểu là nơi đặt những bộ ghế sô pha,

có gối nệm, có ô sin và vợ

Có con nhỏ cắm mặt hàng giờ vào tivi, ipad

Em giữ lửa cũng trở nên giản đơn, không phải làm nhiều

Chỉ cần lặng lẽ xem mình như cái bóng in trên một tấm vách ngăn

Không phải nhọc nhằn làm bữa ăn

Bởi mấy khi có anh về nhà đúng bữa

Sống cùng nhà mà chẳng gặp mặt nhau

Nhớ phát điên lên facebook càu nhàu

Buồn thất thểu, vào zalo thở than, trò chuyện

Giữ lửa thời nay chỉ cần làm một việc

Không mở lời nói hai chữ “li hôn”

 

Ai nói vào ra hai chữ dại khôn

Em mỉm cười – không biết…

 

Nhớ anh

 

Trăng thi thoảng vén mây

Ngắm trần gian lõa thể

Em thi thoảng dặn lòng

Nỗi nhớ anh lặng lẽ.

 

Mây giật mình lối rẽ

Đi về đâu không cùng

Em giật mình cũng thể

Chốn cô phòng không anh.

 

Nỗi nhớ thì rất xanh

Mây cầu vồng bảy sắc

Trái tim màu ngờ nghệch

Chiều loang loang sương mơ.

 

Em loang mùa ngây thơ

Anh hoang đàng cuồng khát

Cuộn sóng tràn ào ạt

Ngấu nghiến bến bờ nao.

 

Ừ sóng cứ lao xao

Nỗi nhớ anh lõa thể

Chỉ lòng em dâu bể

Chiều ngưng trôi hoang tàn.

 

Nỗi nhớ anh cũng thể

Cơn gió chiều hoang mang.

 

Gieo một nụ yêu

 

Em gieo ngày vào nắng

Ửng hồng đôi môi xinh

Mắt biếc thì lóng lánh

Nụ thơm đậu trên cành.

 

Em gieo ngày vào anh

Ngẩn ngơ thì nhung nhớ

Phương trời xa cách trở

Đào phai dấu nhạt nhòa.

 

Xuân gieo vào bao la

Ngát hương thơm ngày mới

Hạt mầm gieo mong đợi

Nụ yêu thương vỡ oà.

 

Đợi

 

Ta đợi gì vào những đêm thương

Hơi nước nhẹ tênh vất vương mặt lá

Mắt xanh thẳm nhìn trời khuya lạnh giá

Hơi sương

 

Ta đợi gì từ những cơn mưa

Quăng quất hằn lên vai gầy run rẩy

Giông tố quặn thắt lòng ai thấy

Sắt se

 

Ta đợi gì khi cạn những tiếng ve

Buồn giăng mắc lối về không hẹn ước

Hè cháy rụi trang giấy hồng mơ ước

Tan.

PHẠM PHƯƠNG LAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.