Thơ 1-2-3 Bình Địa Mộc: Ngẩn ngơ hỏi ánh trăng vàng tự nhiên sao lại khuyết một bên?

Không những bây giờ mà mãi mãi sau này em vẫn// Yêu anh như bố mẹ lần đầu tiên gặp mặt/ Đằng ấy tuổi gì nhưng sợ mắng con gái vô duyên// Nhà có mấy anh chị em mà sợ tò mò tọc mạch/ Đêm có sợ ma không để đưa em đi xem hát bội/ Ngẩn ngơ hỏi ánh trăng vàng tự nhiên sao lại khuyết một bên?

Nhà thơ Bình Địa Mộc

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Chủ nhật rộn ràng hơn sau khi ngắt kết nối Internet

 

Mắt cỏ lim dim bỏ mặc bầy chim sau vườn lảnh lót

Hương hoa ngào ngạt bất chấp mái hiên ướt đẩm sương khuya

 

Dòng nước mát dưới vòi sen thỏa sức mơn man bầu vú

Ngả lưng thành ghế sofa nghĩ về cuộc chiến Ukraina khốc liệt

Chiếc iPhone bất động mặt bàn kiếng trong suốt gương mặt thứ hai

 

Sẽ không nói gì cho đến khi được phép mở miệng

 

Rằng cô mèo tam thể hằng đêm cất tiếng kêu thê thiết

Ngôi nhà nằm trong diện quy hoạch treo bất ngờ đổ sập

 

Dưới bàn thờ chú chuột nhắt chết đứng trong tư thế cầu nguyện

Kẹt tủ bầy gián tử nạn bởi chờ đợi quá lâu

Một quyết định thu hồi dự án tượng đài Người bán hàng rong

 

Em sợ độ cao nên không chạy xe qua cầu vượt

 

Không nghe cơn gió trăn trở mỗi ngày thành phố chuyển mình

Không thấy sắc màu lung linh mỗi đêm Sài Gòn nguyệt thực

 

Cơn mưa chiều thứ bảy xả vai kịch bản hò hẹn cuối tuần

Hồi họp đợi em dưới chân cầu vượt lạnh tê bịch trà sữa

Nụ hôn mặt đất thấm giọt mồ hôi người lao công quét đường

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

Cũng như mây lang thang ngọn gió phiêu dạt hải hồ

 

Nghe cánh đồng hoan ca vụ Đông Xuân hạt lúa no tròn

Nghe tiếng máy công xưởng nhịp nhàng tăng ca kỳ thu hoạch

 

Đêm dịu dàng làm mát dãy phòng trọ nóng hầm hập

Nghe điện thoại thì thầm bên tai người yêu mạnh dạn nắm tay

Dạo quanh Thế giới di động nở nụ cười thương hiệu Việt Nam

 

Không những bây giờ mà mãi mãi sau này em vẫn

 

Yêu anh như bố mẹ lần đầu tiên gặp mặt

Đằng ấy tuổi gì nhưng sợ mắng con gái vô duyên

 

Nhà có mấy anh chị em mà sợ tò mò tọc mạch

Đêm có sợ ma không để đưa em đi xem hát bội

Ngẩn ngơ hỏi ánh trăng vàng tự nhiên sao lại khuyết một bên?

 

Đã Tết đâu mà đòi về quê nấu bánh chưng

 

Vé tàu đã bán đâu mà đòi ga đường sắt giảm giá

Hàng cây tuổi thơ thụt lùi kéo chiếc mo cau sột soạt

 

Đường hoa đã trang trí đâu mà đòi chụp hình lưu niệm

Nghiêng bên này ngã bên kia mà không chịu đứng thẳng

Em đã yêu đâu mà đòi nụ hôn mùa Xuân hạnh phúc

 

Giấc mơ làm giàu của em bỗng chốc vỡ vụn

 

Găm vào miếng bánh đa cấp mũi tên lợi nhuận tẩm độc

Vết thương phá sản nhiễm trùng lở loét không thể cứu vãn

 

Bạn bè quay xe trong sự tiếc nuối tình cảm khôn nguôi

Họ hàng thân thuộc từ giã trong cơn tức giận tột cùng

Chiếc xe đạp cọc cạch hiện về trên con đường làng râm mát

 

Sài Gòn, 11.2020

BÌNH ĐỊA MỘC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.