Thơ 1-2-3 Đặng Văn Thắng: Bàn chân khai hoang

Chiều nay nắng ấm lùa về// Con cởi dép lội xuống bùn nơi cánh đồng xưa cũ/ Con đánh trần, vắt áo lên vai cuốc cỏ hàng cam trĩu quả// Cố tìm xem/ Bóng mẹ bóng cha/ Những chàng trai, cô gái dám rời quê xây dựng nông trường.

Nhà thơ Đặng Văn Thắng ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

BÀN CHÂN KHAI HOANG

(Kính tặng các Cụ, các Mẹ, các Anh – những người trực tiếp xây dựng nông trường)

 

Những chàng trai cô gái

 

Tuổi vừa mười tám đôi mươi

Quyết rời quê

 

Đánh đổi tuổi trẻ nơi rừng hoang nước độc

Khai hoang vỡ đất

Xây dựng nông trường.

 

Thập niên sáu mươi của thế kỉ hai mươi

 

Tôi, em gặp nhau nơi miền đất khó

Phủ Quỳ núi cao vực sâu thăm thẳm quá

 

Tình yêu chúng mình biến đất lạ thành quen

Bao Nông trường từ đó được gọi tên

Cờ Đỏ(1) – đơn vị mình – lá cờ đầu Phong trào kinh tế mới

Nên duyên vợ duyên chồng

 

Con ba tháng làm quen nhà trẻ

Khát sữa khóc râm ran thành thành bản đồng ca

 

Mười một giờ, mười bảy giờ, “Kẻng cho con bú” rồi nghe

Mẹ thả cuốc

Vội mang về cả bầu trời ấm sữa.

 

Nông trường hôm nay, Nông trường thế kỉ mới

 

No ấm,

Giàu sang

 

Nhưng vắng…

Thế hệ khai hoang

Thế hệ anh hùng.

 

Chiều nay nắng ấm lùa về

 

Con cởi dép lội xuống bùn nơi cánh đồng xưa cũ

Con đánh trần, vắt áo lên vai cuốc cỏ hàng cam trĩu quả

 

Cố tìm xem

Bóng mẹ bóng cha

Những chàng trai, cô gái dám rời quê xây dựng nông trường.

 

__________

(1) Cờ Đỏ (Nông trường Cờ Đỏ – Nghĩa Đàn – Nghệ An)

 

Nghĩa Đàn, Nghệ An 02.12.2023

ĐẶNG VĂN THẮNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *