Thơ 1-2-3 Đoàn Thị Diễm Thuyên: Khi ngôn từ trở nên bất lực

VHSG- “Trái tim lạnh, cái đầu nóng, tai mắt lơ đễnh/ Tự do nhiều hơn, tự giác bớt đi, tự tôn phất cờ/ Còn bao nhiêu người tự ti với đời đi nhặt từng vụn bẩn?”, những câu hỏi “bất lực” thường trực trong thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên xoáy vào lòng người đọc, hiện lên bao khuất lấp của mặt trái đời sống, thân phận bất hạnh, như với người đàn bà muốn bứt ống truyền đạm: “Chưa từng yêu sách hay đua đòi, bỗng dưng muốn chết/ Bà không còn trẻ, chỉ còn nhiều nỗi đau của người mẹ/ Bất lực nhìn đàn con xâu xé nhau, rồi muốn cạn kiếp người!”

Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Tôi thấy những nóc nhà xếp hình trên dòng nước lũ

 

Những kiếp người trượt, vùi dưới núi đá nghiêng đất lở

Trò chơi của người hay tạo hóa?

 

Tiếng khóc than sống động hơn dàn âm thanh hifi

Hình ảnh 3D sắc nét màu thiên tai – kịch tính, bất ngờ

Mưa lũ vẫn chơi trò xếp hình quê hương, bao giờ “game over”?(*)

___________

(*) Game over: trò chơi kết thúc

 

Tôi thấy những nắp cống ngồn ngộn rác

 

Những khu vui chơi và đường phố lổn nhổn rác

Như cái cách con người hiện đại đang cư xử với nhau

 

Trái tim lạnh, cái đầu nóng, tai mắt lơ đễnh

Tự do nhiều hơn, tự giác bớt đi, tự tôn phất cờ

Còn bao nhiêu người tự ti với đời đi nhặt từng vụn bẩn?

Tôi nhìn đôi mắt vô cảm của đứa bé bán vé số

 

Nghe tiếng em van nài người mua đều như một cái máy

Người phụ nữ đi cùng em là mẹ đẻ hay bà trùm?

 

Em đưa mắt nhìn mặc định theo từng người đi qua

Cuộc mưu sinh vắt cạn tâm hồn những đứa trẻ thơ ngây

Tôi sợ những bất trắc khiến con tôi phải sống đời tương tự…

 

Tôi thấy người đàn bà bệnh cố bứt ống truyền đạm

 

Khi chỉ còn một mình trong phòng cách ly

Người đàn bà hiền lành chưa từng biết đấu tranh hay phản kháng

 

Chưa từng yêu sách hay đua đòi, bỗng dưng muốn chết

Bà không còn trẻ, chỉ còn nhiều nỗi đau của người mẹ

Bất lực nhìn đàn con xâu xé nhau, rồi muốn cạn kiếp người!

 

Khi em nhìn anh mà không thể nói

 

Đất cằn vì nắng hạn, mưa xuống cỏ vẫn lên xanh

Chúng mình cạn cả nghĩa, nên tình khô nghĩa chết

 

Chúng mình cạn cả yêu, nên yêu hóa thạch

Có lẽ mỗi chúng ta cần một nơi tái sinh tình rất khác

Và những ngôn từ, chỉ để bật thành lời ở chỗ không nhau!

 

Sài Gòn, 12.2020

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *