Thơ 1-2-3 Đoàn Thị Diễm Thuyên: Phận người mỏng như lá mùa giông bão

VHSG- “Ai thay màu rừng vàng biển bạc/ Ai làm núi chẳng còn cao, sông chẳng còn trôi/ Còn gió thốc lá rơi phận người tả tơi mưa như nước mắt?”. Những hy sinh mất mát do thiên tai gây ra liệu con người có trách nhiệm gì không? Nếu có, thì cụ thể đó là ai? Đoàn Thị Diễm Thuyên cũng nhận ra rằng, tất nhiên không chỉ câu chuyện thời sự mà câu chuyện cả đời sống trên thế gian này: “Thừa nhận mình sai khó quá/ Cái tôi được lấp liếm bằng những lời bao biện/ Lỗi lầm bị hạ huyệt lấp đầy, bia mộ khắc từ Sai”…

Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Phận người mỏng như lá mùa giông bão

 

Những ngôi nhà bị chết yểu trong dòng nước lũ

Những phận người bị bức tử trong ách thiên tai

 

Ai thay màu rừng vàng biển bạc

Ai làm núi chẳng còn cao, sông chẳng còn trôi

Còn gió thốc lá rơi phận người tả tơi mưa như nước mắt?

 

Những tổn thương rồi cũng thành vô nghĩa

 

Khi chúng ta vạ vật cảm xúc qua những ngày bi lụy

Vì một tình yêu khuyết tật

 

Những vá víu ký ức cũng trở thành mảnh vụn xấu xí

Trái tim đau không còn hồi được nhịp đập thuở ban đầu

Đành nén lại cho bung vỡ hết muộn phiền rồi mình sống khác

Trên đảo hận thù không có vết kim cương

 

Ta đem sự hằn học, căm ghét làm vũ khí xâm chiếm

Giết chết bao dung trên hòn đảo hận thù, thành bá chủ

 

Chẳng có kho báu, tình yêu nào mang hình kim cương

Thù hằn không giữ được đám đông tươi vui, sự sống ý nghĩa

Lẽ phải bỏ đi, ta cô độc trên vũng lầy nhân quả

 

Hãy từ bỏ thói quen đổ lỗi

 

Bởi lẽ không có điều gì hoàn hảo nào trên thế gian

Khi ta nhìn mọi thứ bằng ánh mắt dè chừng, soi mói

 

Thừa nhận mình sai khó quá

Cái tôi được lấp liếm bằng những lời bao biện

Lỗi lầm bị hạ huyệt lấp đầy, bia mộ khắc từ Sai

 

Ngày vui không bao giờ là mãi mãi

 

Nó chỉ như những giọt sương đọng trên lá cùng nắng mới

Rồi sẽ tan sau khi long lanh

 

Chỉ có những điều ước khiến chúng ta khát khao tìm sương

Chúng ta tụ hơi nước từ những nhọc nhằn tươi vui thành sương

Bằng ý nghĩ và những điều giản đơn từ chân – thiện – mỹ

 

Sài Gòn, 10.2020

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.