Thơ 1-2-3 Hà Nguyên: Học cách lặng im trước cả điều chua chát

Khờ dại lặng im// Trong khoảnh khắc đất trời ngừng hơi thở/ Ta ngỡ là thiêng liêng// Rồi từ đó phải học cách lãng quên/ Học cách lặng im trước cả điều chua chát/ Chỉ trong cổ tích, người hiền kẻ ác mới phân định rạch ròi.

Nhà thơ Hà Nguyên ở Hòa Bình

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Khờ dại lặng im

 

Trong khoảnh khắc đất trời ngừng hơi thở

Ta ngỡ là thiêng liêng

 

Rồi từ đó phải học cách lãng quên

Học cách lặng im trước cả điều chua chát

Chỉ trong cổ tích, người hiền kẻ ác mới phân định rạch ròi.

 

Người đàn bà đi qua cơn lũ

 

Nhặt từng mảnh vỡ

Ghép lành nguyên

 

Cố chấp tin đó chính là bình yên

Khờ khạo tin kiên trì và mặn nồng luôn đồng nghĩa

Như con thiêu thân lao vào ngọn lửa tự đốt cháy mình.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Chẳng biết tự khi nào

 

Em tự huyễn hoặc rằng có một thế giới màu xanh

Ở đó quanh năm bốn mùa lá hoa tươi tốt

 

Nhưng rồi một ngày mưa giông bất chợt

Trong khu vườn lớp đất vẫn ráo khô

Nơi ấy khoảng trời ngày xưa chưa bao giờ cũ.

 

Ta đâu còn trẻ nữa

 

Nhắc đến thề hứa chợt bật cười

Buồn giữ lại vui chia đôi

 

Lặng im trước những lời hoa mĩ

Hoài nghi cả tình cảm thiêng liêng thuần tuý

Thận trọng với ý nghĩ riêng mình

 

Bao nhiêu tiền một mảnh bình yên

 

Người ra giá ta sẽ mang đời mình đánh cược

Lúc vui ngỡ buồn, tưởng được hoá mất

 

Ngược xuôi tất bật, bình thản an yên

Trong giấc cô miên thương loài đi lạc

Có thật không ngày mai sẽ khác…

 

Em không chứng minh gì đâu

 

Có phải đã từng đau nên muốn em đưa ra bằng chứng

Anh thận trọng với cả giọt nắng rớt xuống bờ vai

 

Chắc hẳn em chưa đúng nhưng đâu nghĩa là sai

Trên đời này có ai yêu mà luôn cảnh giác

Nên chúng ta vẫn nhắc về câu chuyện Mị Châu…

 

HÀ NGUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *