Thơ 1-2-3 Hà Phi Phượng: Hữu hạn đời người vô hạn thương yêu

VHSG- “Đứa trẻ lớn lên uống khí Trời sữa Đất/ Nguồn mạch thiêng liêng tạo dựng Con Người/ Lẽ nào chối bỏ vành nôi?”. Cái lẽ tưởng chừng hiển nhiên ấy nhưng con người dường như cố tình không hiểu khi tự hủy hoại Đất Mẹ để gánh chịu bao nhiêu hệ lụy. Tình yêu thiên nhiên còn thấm đẫm trong những bài thơ của Hà Phi Phượng, như từ đóa hoa thạch thảo chị nghiệm sinh: “Nước mắt cuộc tình lặn vào truyền thuyết/ Hữu hạn đời người vô hạn thương yêu/ Hóa thân loài cỏ thơm nay ta hái trao nhau”.

Nhà thơ Hà Phi Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Trên muôn dặm địa cầu

 

Vạn sinh linh nở từ lòng Đất Mẹ

Sự sống đã triệu năm như thế

 

Đứa trẻ lớn lên uống khí Trời sữa Đất

Nguồn mạch thiêng liêng tạo dựng Con Người

Lẽ nào chối bỏ vành nôi?

 

Con chuồn ớt im lìm trên cành nhỏ

 

Đốm lửa vừa châm lóe sáng gương hồ

Lòng tôi bén nỗi thương xưa tí tách

 

Mẹ gồng gánh vàng rơm thơm chái bếp

Cha chuốt nan cài phên giậu gió lùa

Mỏng mảnh cánh chuồn thắp giấc con mơ…

Chiều vắng em, thừa thãi một người

 

Điếu thuốc đốt anh ở phía này nỗi nhớ

Phố xào xạc hoàng hôn trĩu gió

 

Hoa cát cánh tím vào ngày dang dở

Anh biết mùa thu để ngỏ

Lối đi nào cũng chật bóng em xa…

 

Khúc vĩ cầm ngân lên chiều mưa

 

Sao mãi còn rơi rớt giọt ngâu

Trời đã lập đông và người xa xăm quá

 

Nếu chẳng hẹn nụ vàng cài lên ngực phố

Lòng tôi không thắc thỏm phút sang mùa

Khoảng lặng giữa lời ray rứt dấu yêu xưa…

 

Tháng Mười đậu xuống tay em đóa hoa thạch thảo

 

Thấm đẫm gió mây lồng lộng non ngàn

Chắt chiu nắng sương bồng bềnh miền đất lạnh

 

Nước mắt cuộc tình lặn vào truyền thuyết

Hữu hạn đời người vô hạn thương yêu

Hóa thân loài cỏ thơm nay ta hái trao nhau.

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *