Thơ 1-2-3 Hà Phi Phượng: Những nhánh hoa đợi hương bừng nở

VHSG- “Những bậc thang im lìm đợi bước chân quen/ Những nhánh hoa đợi hương bừng nở/ Và em chờ anh gõ cửa, nhóm xuân tỏa ấm căn nhà”. Đất trời giao mùa, lòng người cũng nhóm lửa xuân trong ngôi nhà hạnh phúc riêng mình. Bồng bềnh thăng hoa “Trên biển mây mùa xuân”, người thơ còn xuyến xao xa xăm giấc mơ trăng sao: “Em nâng niu đóa bạch mai thơm ánh sao chiều/ Nốt nhạc anh lắng sâu trong phím đàn trầm tĩnh/ Đợi vầng trăng lung linh đỉnh Tháp, chứng thực một mùa xanh”.

Nhà thơ Hà Phi Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Tiếng chuông giao thừa từng giọt ngân vang

 

Lời nguyện bình an bồi hồi ngực mẹ

Trầm ấm giọng cha câu Kiều lẩy khẽ.

 

Những bậc thang im lìm đợi bước chân quen

Những nhánh hoa đợi hương bừng nở

Và em chờ anh gõ cửa, nhóm xuân tỏa ấm căn nhà.

 

Cổ thụ phong rêu lừng lững giữa đồng bằng

 

Mỗi dáng cây một vỉa tầng lịch sử

Mỗi đời cây chỉ thị màu xứ sở.

 

Tiếng gió thật hiền dưới bóng lá xanh

Thanh thản an hòa gương mặt nhân gian

Tôi như trẻ thơ trở về vòng tay của mẹ.

Nếu chẳng thể gặp nhau trong lễ hội hoa

 

Sông Hồng có nhớ dấu chân in thềm phù sa mát rượi

Hồ Tây có lao xao sóng đùa cùng gió mới?

 

Em nâng niu đóa bạch mai thơm ánh sao chiều

Nốt nhạc anh lắng sâu trong phím đàn trầm tĩnh

Đợi vầng trăng lung linh đỉnh Tháp, chứng thực một mùa xanh.

 

Tây Bắc gọi người lên với mùa vui

 

Nhạc ngựa rộn ràng đàn môi vấn vít

Chén rượu ngô ửng má hoa đào.

 

Nắng mở những bậc thang tít tắp

Núi quàng sương, suối thì thầm róc rách

Thổ cẩm dập dìu lối cỏ mượt tìm yêu…

 

Trên biển mây mùa xuân

 

Phan xi păng bồng bềnh cánh buồm căng lộng gió

Chiêu dương tỏa hào quang khai mở thiên đường.

 

Vũ trụ bao la thu lại tầm nhìn

Khoảng cách nghìn trùng hóa vòng tay dấu yêu gần gụi

Triệu đóa hồng đào cài lên ngực núi – đính ước lễ Tình nhân.

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *