Thơ 1-2-3 Hoàng Thị Bích Hà: Mỗi nắng mưa xứ Huế cũng đoạn trường

Ai di trú qua một miền đất khác// Để Huế buồn man mác một trời thương/ Mỗi nắng mưa xứ Huế cũng đoạn trường// Mùa lụt bão Huế trần ai nỗi khổ/ Mùa đông Huế lạnh về chiều mưa đổ/ Buốt làn da khi mỗi đợt gió lùa

Nhà thơ Hoàng Thị Bích Hà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ai di trú qua một miền đất khác

 

Để Huế buồn man mác một trời thương

Mỗi nắng mưa xứ Huế cũng đoạn trường

 

Mùa lụt bão Huế trần ai nỗi khổ

Mùa đông Huế lạnh về chiều mưa đổ

Buốt làn da khi mỗi đợt gió lùa

 

Rứa mà rồi thương nhớ vẫn chưa bưa

 

Nỗi da diết thấm đẫm mùa mưa rét

Ta thử chọn một nơi nào khác Huế

 

Ở xứ người, đủ tráng lệ văn minh

Nhưng nơi đâu non nước có hữu tình?

Như xứ Huế của mình thương đến rứa!

Rất có thể Huế không bằng nơi khác

 

Sự phồn hoa đô hội của thị thành

Nhưng có điều dẫu đi cả năm châu

 

Có những thứ không tìm đâu như Huế!

Vẫn biết Huế chỉ là vùng đất mới

Bảy trăm năm… so với “bốn nghìn năm”

 

Cả tinh hoa tứ xứ hội tụ về

 

Làm nên Huế của kinh kỳ một thuở

Những món Huế nếu làm từ xứ khác

 

Thiếu căn cơ mùi vị nước sông Hương

Là món Huế sẽ không còn nguyên vẹn

Hương vị ẩm thực có thể cảm qua tim

 

Ăn món Huế với một tinh thần Huế

 

Không đâu bằng xứ sở của “mười thương”!

Dẫu sa chân lạc bước đến mười phương

 

Chắc hẳn bạn cả đời không quên Huế

Mỗi bước đi cũng ngậm ngùi quyến luyến

Thuở sách đèn, cánh phượng với mùa thi

 

Nhất là khi xuân đã về, tết đến

 

Nỗi quặn lòng thương nhớ Huế nhân lên

Biết chia xa do binh biến đổi dời

 

Hay phận gái theo chồng mới phải đành xa Huế

Nhưng ai đi xa mà không khỏi mênh mang

Nỗi đau đáu xốn xang về cố quận.

 

Novena, Singapore 05.01.2020

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *