Thơ 1-2-3 Huỳnh Thanh Liêm: Lắng tiếng thu, tiếng đời nức nở

Nhân sinh rã rời cơn đau chưa lắng// Người nhớ… rồi quên, những con đường hoang vắng/ Thu mong manh qua lối cũ ngập ngừng// Lỗi hẹn, câu thơ bỏ dở nửa chừng/ Lắng tiếng thu, tiếng đời nức nở/ Xót mùa thu – cùng cực, bi thương

Nhà thơ Huỳnh Thanh Liêm

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Là súng là gươm lẩn khuất giữa đời thường

 

Công cụ – công năng bạo lực

Bỗng sớm mai này, hiện hữu quá dễ thương

 

Vùng đỏ – chiến trường thầm lặng, rồi còn mất mát hy sinh

Không thêm nữa, những vòng tang trắng!

Mệnh lệnh của trái tim. Công cụ của tình thương.

 

Nhân sinh rã rời cơn đau chưa lắng

 

Người nhớ… rồi quên, những con đường hoang vắng

Thu mong manh qua lối cũ ngập ngừng

 

Lỗi hẹn, câu thơ bỏ dở nửa chừng

Lắng tiếng thu, tiếng đời nức nở

Xót mùa thu – cùng cực, bi thương.

 

Yêu đi em nhé!

 

Mọi chuyện của chúng ta đều đúng lúc và tự nhiên

Bên nhau ta dường như trẻ lại

 

Trút bỏ hết muộn phiền sau lần thất bại

Ta mở cửa ban mai

Em đã nhóm lên rồi ngọn lửa. Và ta đang cháy nồng nàn!

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Vẽ tranh… tình yêu

 

Tôi loay hoay chọn xanh, cam, vàng, tím, đỏ…

Giữa bề bộn sắc thái tình yêu, tôi “đẽo cày giữa đường”

 

Tôi muốn vẽ khát khao, vẽ cả điều sợ hãi

Tranh của tôi nhìn gần có hay có dở

Nhìn xa xa… lấp lánh sắc màu

 

Gió đã trở ưu tư, mây đổi màu lưỡng lự

 

Sắc phượng, tiếng ve không giữ

Hanh hao chìm lắng giữa thênh thang

 

Bất chợt hàng xanh điểm chấm vàng

Phong phanh vỗ về ban mai. Chiều nhẹ nắng

Vần gieo lặng lẽ… chớm thu

 

Người lớn và kinh nghiệm

 

Cứ yêu cứ cưới cứ ly hôn

Cứ trải từng rồi bình thường mọi chuyện

 

Nhưng trẻ con!

Con trẻ biết đâu là kinh nghiệm

Để chọn về bên mẹ hoặc bên cha

 

Biết!

 

Vô thường lá rồi rời xa cây

Vẫn ngỡ ngàng cơn gió sớm

 

Dịch dã tràn lan

Gió chướng

Bàng hoàng

 

HUỲNH THANH LIÊM (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *