Thơ 1-2-3 Lê Hải Kỳ: Tận cùng cô đơn là lòng dũng cảm

Đơn độc đối diện với chính mình/ Tất cả đều phủ phục dưới gót chân bản lĩnh// Quang âm còn nghĩa lý gì/ Trái tim nào gẩy khúc vĩ cầm ma mị/ Để nỗi buồn nhỏm dậy bước đi.

Nhà thơ trẻ Lê Hải Kỳ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Tinh tuý của đất trời quyện trong khối ngọc am

 

Người nghệ nhân đẽo gọt núi rừng

Những đường vân như dòng đời cuộn chảy

 

Lộc của trời ai bán ai mua

Tôi gieo duyên bằng pho tượng gỗ

Loang hương ngàn tiếng chim muông.

 

Em thánh thiện như một câu thơ

 

Mặc ngoài kia dòng đời thác lũ

Lặng lẽ chắt cho mình từng giọt phù sa

 

Miệng người phong ba bão tố

Lòng son như ánh mặt trời

Chiếu rọi tâm hồn tôi bằng tận cùng tinh khiết.

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

Tận cùng cô đơn là lòng dũng cảm

 

Đơn độc đối diện với chính mình

Tất cả đều phủ phục dưới gót chân bản lĩnh

 

Quang âm còn nghĩa lý gì

Trái tim nào gẩy khúc vĩ cầm ma mị

Để nỗi buồn nhỏm dậy bước đi.

 

Khi nỗi đau chạm đến nỗi đau

 

Sẽ hạ sinh ra phép màu rực rỡ

Nối những nhịp rung lung linh tần số

 

Từ trái tim sẽ tìm đến trái tim

Sự huyền vi chẳng thể nào đo đếm

Chỉ có giao cảm thánh thót tiếng dương cầm.

 

Bông hoa dại và viên kim cương

 

Bước vào thơ thành thi ảnh lung linh

Vẻ đẹp là một ngoại lệ có thể nắm giữ trái tim

 

Hào quang yêu thương muôn đời chiếu rọi

Anh đốn ngộ tâm hồn một con người

Mộc mạc hay lấp lánh cũng chính là em.

 

Thuyền chở trăng gầy

 

Hom hem đáy nước

Dòng sông chảy ngược. Về đâu?

 

Vũng tối giữa đôi tim nhói sóng

Mái chèo gầm lên bất động

Em du miên đến bến đỗ đời anh?

 

LÊ HẢI KỲ (ĐÀ NẴNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *