Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Mình đã già, nhưng chắc gì đã khôn hơn

VHSG- “Cô gái trẻ vừa trở thành đàn bà/ Giọt nước mắt lăn tròn, chợt quay ngang giấu biệt”. Không chỉ đau khổ mà nước mắt đôi khi còn dành cho hạnh phúc. Sự tinh tế trong thơ Lê Thanh Hùng còn ở sự thức nhận: “Mình đã già, nhưng chắc gì đã khôn hơn/ Khi lấy cái lận đận của mình truyền cho tuổi trẻ/ Một quá khứ đau thương như làn sương mỏng chập chờn”…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Giọt nước mắt chứa chan trong đôi mắt biếc

 

Cô gái trẻ vừa trở thành đàn bà

Giọt nước mắt lăn tròn, chợt quay ngang giấu biệt

 

Trong hạnh phúc vỡ òa, chấp chới lần qua

Cảm xúc thật, với chủ tâm không hề nuối tiếc

Nước mắt ngưng rồi, lòng đọng lại dư ba…

 

Anh đã thấy những đời dân lặng thầm

 

Thấy điều hay thật là khó học, cái dở cứ vấn vương

Thời nào cũng có những nỗi bất an, lỗi đời bất định

 

Chỉ khác nhau là cách ta xử lý nó

Đâu đó còn có người vờ vĩnh

“Không biết đời nào là đời thường”

Chiều nay trời trở lạnh

 

Vu vơ nhìn những ngón tay suông

Đã lâu lắm, sao vẫn còn ám ảnh

 

Một buổi chiều nào, trong sắc tối đã buông

Em day trở, khẽ khàng nhóng nhánh

Lời chênh vênh, từ giã nỗi buồn …

 

Mình đã già, nhưng chắc gì đã khôn hơn

 

Khi lấy cái lận đận của mình truyền cho tuổi trẻ

Một quá khứ đau thương như làn sương mỏng chập chờn

 

Dù rất cần được lưu giữ trong ký ức và trong thực tế

Nhưng mỗi thế hệ sẽ có một sứ mệnh cụ thể

Sẽ vụng về trong những nghịch lý cô đơn

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *