Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Mỗi con sông trầm tích trong mình một ký ức truyền thừa

Những dòng sông có bao giờ chúng giống nhau đâu// Dù vẫn chảy, ngàn đời như vậy/ Những con đường biết đi, từ non cao đổ xuống biển sâu// Mỗi con sông trầm tích trong mình một ký ức truyền thừa/ Để chúng ta khi nhìn thấy một dòng sông xanh ngát/ Lại cháy lòng thương nhớ khúc sông xưa…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nghe nói em về bên xóm bãi

 

Hèn chi doi cát nhỏ lở, bồi

Tự dưng có người đi qua, ái ngại

 

Thẩn thờ đánh rơi, hoa cỏ nắm trên tay

Cơn gió bấc trở chiều, con sóng rì rầm quanh bãi trước

Để bãi sau cuồng nộ, nước vơi đầy…

 

Không biết đã già chưa, mà quẩn quanh ngồi tư lự

 

Cứ lấy cái rêu phong làm đồ trang sức, để biện minh

Chuyện hồi đó, là thêm một lần đối mặt với quá khứ

 

Ẩn hiện ảo mờ trong cơn gió phù sinh

Dù đã cố gọt giũa giũ mài, rồi vo tròn ký ức

Luẩn quẩn đôi co trong khế ước vô hình

Tranh của họa sĩ Trương Hán Minh

Nắng Phan Điền trong đôi mắt đăm chiêu

 

Em rối bước, qua khoảng sân nắng dội

Rớt một chút mơ hồ, dưới bóng hoàng hoa

 

Đăm đắm nhớ một quãng tình chống chếnh

Biết có lay mờ, ảo vọng một mùa yêu

Chợt thẩn thờ treo, trong bóng đổ hoang chiều

 

Những dòng sông có bao giờ chúng giống nhau đâu

 

Dù vẫn chảy, ngàn đời như vậy

Những con đường biết đi, từ non cao đổ xuống biển sâu

 

Mỗi con sông trầm tích trong mình một ký ức truyền thừa

Để chúng ta khi nhìn thấy một dòng sông xanh ngát

Lại cháy lòng thương nhớ khúc sông xưa…

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.