Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Vững vàng đi trong góc cạnh đa chiều…

Sống cho người ta ghét, người ta thương cũng dễ// Nhưng sống cho người ta cần sẽ khó hơn nhiều/ Dẫu đã biết, đó cũng chỉ là ước lệ// Sao cứ loay hoay trong nắng xế quạnh hiu/ Thôi hãy cố gắng là chính mình trước đã/ Vững vàng đi trong góc cạnh đa chiều…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Đêm ngúng nguẩy, một vòng tay bổi hổi

 

Ngắc ngứ rơi một tiếng thở dài

Trên con ngõ nhỏ loanh hoanh, góc hiên nhà mờ tối

 

Tiếng thì thầm, lời đoan hứa đắm say

Một khoảng lặng quanh co trong cái nhìn trân trối

Hình như có điều gì đang sắp tỏ bày…

 

Bóng tối ở đâu, khi nào chúng cũng giống nhau

 

Chỉ có ánh sáng, sắc màu là mỗi nơi, mỗi khác

Của phi nghĩa, chắc chắn là của con đường lầm lạc

 

Nghe báo đài, loan tin xử lý chuyện tham ô

Chuyện ở đâu, thời nào cũng có

Trọn vẹn một niềm tin, đừng suy luận hồ đồ

Chùm hoa giấy trước sân nhà em

 

Sao cứ nở hoài như đếm tuổi

Của cô chủ nhà, đương nhóng nhánh mùa đi

 

Con đường đất đỏ, bao nhiêu năm gió bụi

Chợt sáng lên, trong trẻo tiếng em cười

Cành hoa giấy đong đưa, lời nhắn gửi người ơi!

 

Sống cho người ta ghét, người ta thương cũng dễ

 

Nhưng sống cho người ta cần sẽ khó hơn nhiều

Dẫu đã biết, đó cũng chỉ là ước lệ

 

Sao cứ loay hoay trong nắng xế quạnh hiu

Thôi hãy cố gắng là chính mình trước đã

Vững vàng đi trong góc cạnh đa chiều…

 

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.