Thơ 1-2-3 Lương Ngọc Đại: Ấm đêm trăng gầy trước cơn bão trong veo

Bươn bả đắp bồi luôn ấm bước chân xa// Bến hai chiều tiễn đi và đón lại./ Xuôi ngược lòng thuyền cho biển cứ đầy vơi.// Những buồn vui nối con sóng quay về./ Thơm bếp núc theo mặn mòi sóng gió./ Ấm đêm trăng gầy trước cơn bão trong veo.

Nhà thơ Lương Ngọc Đại

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Bươn bả đắp bồi luôn ấm bước chân xa.

 

Bến hai chiều tiễn đi và đón lại.

Xuôi ngược lòng thuyền cho biển cứ đầy vơi.

 

Những buồn vui nối con sóng quay về.

Thơm bếp núc theo mặn mòi sóng gió.

Ấm đêm trăng gầy trước cơn bão trong veo.

 

Mãi yêu kiều sương thả dáng trước trăng sao.

 

Cổ tích cứ ấm đời bất tử.

Vạn niên xuân pha trộn những vui buồn.

 

Người trở về gieo hạt giống tháng năm.

Thêm màu xanh thêm bao niềm hy vọng.

Khơi thoáng mạch nguồn cho cây trái xanh tươi.

Có những ngày xanh vụng dại

 

Hoàng hôn lửng đón trời chiều loạng choạng.

Gợi nhớ một thời xanh tóc, xanh ta.

 

Ngày xa rồi viên kẹo vẫn ngọt môi.

Cây chan nắng, xanh chồi xuân tuyệt mỹ.

Nơi ta ngồi thời gian đặc chưa xa.

 

Cái núi căng vồng ngực – nghẹt trời

 

Con dốc mồ côi già nua nhọc nhằn lên đỉnh.

Ai lẳng lặng theo men nghiêng ngả vượt đèo.

 

Em chờ! Nén từng cơn lòng trào dâng ừng ực.

Người đến, trăng vờn, sương mằn mặn.

Em rướn mình ngã vào mê trận cơn say.

 

Không tâm tính con người – tự nhiên muôn lần đẹp

 

Họng súng đen ngòm lạnh lùng nhả đạn.

Cái bến lấm bụng mồ côi.

 

Ta bên này người bên đấy xa nhau.

Nhưng mây gió chẳng ai ngăn cách được.

Vẫn giao hòa góp nét đẹp bình yên.

 

LƯƠNG NGỌC ĐẠI (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.