Thơ 1-2-3 Lưu Minh Hải: Ý nghĩ xước trầy đuổi xua khao khát

VHSG- “Ai nhặt được mấy ý nghĩ mồ côi vừa rớt/ Người đàn bà lặng đi không ngoái lại/ Tôi mộng du nghe kinh cầu”. Cảm thông thân phận và chia sẻ nỗi trắc ẩn của người phụ nữ với “Ý nghĩ xước trầy đuổi xua khao khát”, Lưu Minh Hải còn xót xa trăn trở: “Bao đàn ông đội lên đầu phụ nữ muôn màu vương miện/ Mà không tặng linh hồn? Giá của tấm chồng ai định và ở đâu?”…

Nhà thơ Lưu Minh Hải

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Căn phòng nhốt tôi hay tôi nhốt chính mình?

 

Nệm gối, chiếu chăn, mùng màn không đủ ấm

Yêu thương ân ái lạt màu rơi.

 

Ý nghĩ xước trầy đuổi xua khao khát

Em đi về phía nhạt nhòa

Căn phòng khép tôi và giấc cô độc.

 

Gặp người đàn bà trong ý nghĩ chiều đông

 

Vẩn vơ trong màu khói cũ

Người đàn bà mang những sợi kí ức ngang qua chiều.

 

Ai nhặt được mấy ý nghĩ mồ côi vừa rớt

Người đàn bà lặng đi không ngoái lại

Tôi mộng du nghe kinh cầu.

Hát ru người đàn bà trật bước

 

Có người đàn bà lắp không đúng đường ray đời mình

Họ là những người trật bước.

 

Tôi chưa một lần lắp đường ray

Ái ngại tặng họ những niềm thương gói trong ý nghĩ

Lúc một mình thơ thẩn ngồi hát ru.

 

Khi yêu ai cũng tặng nhau gam màu hồng

 

Tôi lục tung gia tài chẳng có gì như họ

Chỉ tặng em màu thương.

 

Em mang về đêm gối đầu giường đắn đo suy nghĩ

Tôi trầm tư nặn những câu thơ đắp dựng lâu đài

Hai người ngồi tính chuyện cơm áo.

 

Người đàn bà giữa phố đông

 

Phố mênh mông và tim người vung vãi

Những người con gái bỏ quê bám góc phố lỡ làng.

 

Bao lời yêu thương phai dần theo gấu váy

Đêm một vùng chật chội

Đường về quê nghèo quá xa xôi.

 

Thường nghe nói: phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng

 

Ai định đoạt hạnh phúc người phụ nữ

Vương miện kia là gì?

 

Bao đàn ông đội lên đầu phụ nữ muôn màu vương miện

Mà không tặng linh hồn

Giá của tấm chồng ai định và ở đâu?

 

LƯU MINH HẢI

(BÌNH LONG – BÌNH PHƯỚC)

 

One thought on “Thơ 1-2-3 Lưu Minh Hải: Ý nghĩ xước trầy đuổi xua khao khát

  1. Phương says:

    Góp ý cho chùm thơ 1-2-3 của tác giả Lưu Minh hải(Bình Long-Bình Phước)gồm 6 bài:
    Tôi xin góp ý riêng bài 2 & 3:
    -Bài 2: “Gặp người đàn bà trong ý nghĩ chiều đông”(1).
    Tại sao tác giả lại nêu lên ý như trên,thật tình tôi không hiểu luôn!”Ý nghĩ chiều đông” là ý thế nào?Tại sao?Tác giả Hải dùng từ,ngữ “khó hiểu” quá!Tôi thử hỏi: có thể gặp người đàn bà trong mơ vẫn được mà & hợp lý hơn là “gặp người đàn bà trong ý nghĩ chiều đông” phải không?
    -“…Người đàn bà mang những sợi kí ức ngang qua chiều.”.”Ký ức” hoặc là “hồi tưởng” có ý nghĩa là nhớ lại những việc đã qua,nay thành kỷ niệm để nhớ lại ,có khi vui-buồn-có khi hạnh phúc.v.v.Tự nhiên,tác giả Hải “chèn” vào,”thêm” chữ “sợi+kí ức” = sợi ký ức.Vậy là sao ta?Độc giả càng “không hiểu” là ý gì đây?
    -“Ai nhặt được mấy ý nghĩ mồ côi vừa rớt”(câu 4).
    Vậy “ý nghĩ mồ côi” là ý nghĩ gì?Thật là khó hiểu với những từ mà tác giả Hải dùng như trên.Để rồi tác giả Hải kết bài thơ với câu:
    “Tôi mộng du nghe kinh cầu”=Câu thơ kết quá dở,quá khó hiểu.Nếu tôi “mộng du” thì thật ra tôi nghe kinh là trong mơ hay nghe kinh thực đây???
    -Bài 3: “Hát ru người đàn bà trật bước”(câu 1).
    “…Tôi chưa một lần lắp đường ray(câu 4)
    Ái ngại tặng họ những niềm thương gói trong ý nghĩ(câu 5)
    Lúc một mình thơ thẩn ngồi hát ru.”(câu 6)
    “…tặng họ những niềm thương gói trong ý nghĩ.”.Tại sao?Vì theo tôi,nếu đã cho sao còn “ái ngại “?”niềm thương gói trong ý nghĩ” nếu như vậy thì “đâu có thương” vì “niềm thương gói trong ý nghĩ ” mà!Niềm thương này đâu có bộc lộ,thể hiện ra bằng tấm lòng thương người đâu mà!Niềm thương này chẳng khác chi “thương vay,khóc mướn” thôi như người xưa thường nói.
    Nhìn chung,cả hai bài(2 & 3) tôi nghĩ tác giả Hải làm “quá dở “!
    Cách dùng từ,ngữ trong thơ “kém”.
    Vài lời góp ý,tôi rất mong tác giả Hải & BBT-BLĐ trang vanhocsaigon.com thứ lỗi.Tôi chào trân trọng.
    pnguyenminh37@gmail.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *