Thơ 1-2-3 Mai Lệ Hằng: Ta nợ mình một chân trời tiếc nuối

VHSG- “Thời gian trượt ngã trên mái tóc ngắn dần của em/ Đồng hồ thả vào khuya khoắt từng giọt vô tình/ Thạch sùng thở dài nghèn nghẹn trên bức tường lạnh ngắt”. Ngày tất bật, về đêm con người mới có thể tịnh tâm nhìn lại mình, sống cho mình và cũng là lúc giật mình nhận ra: “Không ai sống hộ ai, không ai mơ giúp ai/ Ta nợ mình một chân trời tiếc nuối/ Bao đêm về mải miết truy dấu những vệt mơ qua…” Biết được mình nợ chính mình, Mai Lệ Hằng cũng biết ơn những giá trị sống mà cha ông từ quá khứ mang đến để rồi: “Có ngày mai nào không từ hôm nay mà tới/ Hạt giống tôi bật chồi trên dải phù sa hôm qua đắp bồi/ Và tôi mải miết be bờ, vun xới cho ngày mai tốt tươi”.

Nhà thơ trẻ Mai Lệ Hằng

Cuộc vận động sáng tác thể thơ mới 1-2-3 sau hơn 4 tháng rưỡi phát động đã nhận gần 430 chùm thơ 1-2-3 của gần 160 tác giả trong và ngoài nước tham gia, và đã đăng tải hơn 330 chùm thơ trên Văn Học Sài Gòn.

Gần đây có thêm nhiều cây bút liên tục gửi về những chùm thơ 1-2-3 mới như: Mai Lệ Hằng, Phạm Hồng Soi, Trần Mai Ngân, Vũ Hà, Quách Mộc Ngôn, Nguyễn Thị Thanh Long, Cao Ngọc Toản, Chử Lê Hoàng Điệp, Hạ Như Trần, Lương Mỹ Hạnh, Đỗ Quảng Hàn, Hồ Loan, Nguyễn Quỳnh Anh, Từ Dạ Linh, Lê Thanh Hùng, Nguyễn Bá Hòa, Trần Thanh Dũng, Nguyễn Thị Thanh,  Vương Thanh Lan, Nhất Mạt Hương, Huỳnh Thanh Liêm, Vũ Lam Hiền, Khét, Phạm Quỳnh Loan, Hoài Thơ, Hồ Trung Chính, Thái Bảo – Dương Đỳnh, Tuấn Phạm, Nguyễn Đức Bá, Hà Vinh Tâm, Nguyễn Thị Hạnh, Phan Xuân Hậu, Nguyệt Lê,  Lê Bích, Phạm Thị Hồng Thu, Trần Thùy Linh, Tâm Như, Sang Trương, Phan Thảo Hạnh, Tạ Hùng Việt, Cao Xuân Hiển, Võ Văn Thọ,…

Xin lưu lý thể lệ: Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Đồng thời, trên cơ sở toàn bộ thơ 1-2-3 đăng trên VHSG cả năm sẽ tuyển chọn mỗi tác giả 5 bài vào chung khảo để cuối năm bầu chọn ít nhất là 5 tác giả trao Giải thưởng “Thơ hay 1-2-3” và xuất bản sách. Hội đồng chung khảo gồm các cây bút có kinh nghiệm và uy tín.

Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm, được sự tài trợ của các đơn vị: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH Luật Thành Văn.

Chúng tôi chân thành cảm ơn các nhà tài trợ cùng sự tham gia nhiệt tình của bạn thơ và mong tiếp tục đón nhận các chùm thơ 1-2-3 mới trên tinh thần “Sáng tạo & Nhân văn”!

 

Thời gian trượt ngã trên mái tóc ngắn dần của em

 

Đồng hồ thả vào khuya khoắt từng giọt vô tình

Thạch sùng thở dài nghèn nghẹn trên bức tường lạnh ngắt

 

Những nếp nhăn rầu rầu trên tay tố giác em đã khác

Mắt anh vời vợi miền xa

Anh có biết anh quên nắm tay em bao mùa thu vàng úa.

 

Đêm sâu lặng tìm bầu trời vỗ cánh bay lên

 

Khúc vĩ cầm của đêm khiến giấc ngủ ta nghẹn lại

Giấc mơ đứt gãy không thể nào chắp nối

 

Không ai sống hộ ai, không ai mơ giúp ai

Ta nợ mình một chân trời tiếc nuối

Bao đêm về mải miết truy dấu những vệt mơ qua…

Người rộn ràng tới đánh thức vườn em một sớm

 

Thả vào ban mai trong veo ước hẹn mùa sau

Vô tư bứng nắng em cài lên môi hồng má thắm

 

Sóng yêu lớp lớp dập dồn, em vồ vập ấp ôm

Nào biết người đường đột ngừng say khi nốc cạn tình

Mặc em chuếnh choáng sau mê man… tự hát ru mình.

 

Ngày ngày phóng xe lao đi đánh rơi lời bác sĩ

 

Tòa tháp trí nhớ chật chội, lộn xộn, ngổn ngang

Lâu nay ta quên dọn mảnh hồn chung cư bình dân

 

Chị mê mải đếm đếm so so quên về giỗ mẹ

Anh đắm đuối “chát chít” mặc con thút thít tan trường

Mất danh bạ, ai đó lập bập hỏi quanh số điện thoại mình.

 

Gương mặt thơ điểm trang than đen, khói hun nhèm mắt

 

Quây quần bên nồi ngô bung nghe chuyện năm đói, chiến tranh

Anh cuộn tròn ổ rơm đánh giấc no quên mùa thất bát

 

Mẹ ngồi sụt sùi hong ấm nỗi niềm nhân sinh ướt lạnh

Con nguệc ngoạc vẽ ước mơ lên đất bằng que cời cháy dở

Trong phòng lạnh phồn hoa quay quắt nhớ nồng ấm bếp quê.

 

Ngày hôm qua từ đâu bỗng dưng nườm nượp kéo về

 

Hồn tôi va ánh mắt khói sương Điện Biên của nội

Huân huy chương của cha nhắc tôi nhớ Trường Sơn bom dội

 

Có ngày mai nào không từ hôm nay mà tới

Hạt giống tôi bật chồi trên dải phù sa hôm qua đắp bồi

Và tôi mải miết be bờ, vun xới cho ngày mai tốt tươi.

 

MAI LỆ HẰNG (NINH BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *