Thơ 1-2-3 Nguyễn Bá Hòa: Mẹ cô đơn trong nỗi nhớ lập trình

Những đứa con tiện ích và ngôi nhà thông minh// Camera gắn bốn góc tường dõi tìm/ Bắt gặp cái nhìn nhà quê rón rén sợ hãi âu lo// Rèm cửa tự động vén lên lộ ra một trời tự do/ Hơi thở lú lẫn từ chiếc máy điều hòa ứ nghẹn/ Mẹ cô đơn trong nỗi nhớ lập trình

Nhà thơ Nguyễn Bá Hòa ở Quảng Nam

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ngọn gió trở mình phía đồng quê xa ngái

 

Trằn trọc đêm tiếc nhớ những cánh cò

Bên kia cửa phồn hoa chập chờn bao chuyện cũ

 

Bước tha hương miết dài chân trời hồng mê dụ

Tiếng dế kêu đêm cài vào giấc ngủ

Cập nhật giấc mơ quê

 

Những đứa con tiện ích và ngôi nhà thông minh

 

Camera gắn bốn góc tường dõi tìm

Bắt gặp cái nhìn nhà quê rón rén sợ hãi âu lo

 

Rèm cửa tự động vén lên lộ ra một trời tự do

Hơi thở lú lẫn từ chiếc máy điều hòa ứ nghẹn

Mẹ cô đơn trong nỗi nhớ lập trình

Tranh của họa sĩ Lê Kiệt

Công nghệ không tìm ra dấu vân tay của mẹ

 

Đã chồng chất trên cán cuốc mùa nối mùa lặng lẽ

Mưòi ngón thương yêu hoa văn rơi vãi đồng xa

 

Không thể có một chứng minh thư gắn chíp

Không thể mở khóa điện thoại mở cửa một ngôi nhà

Nhưng trái tim con những dấu nhẵn mòn điểm chỉ một đời hoa

 

Ngọn nến vô tâm và đức tin không đáy

 

Những phù du thiêu thân miên man nghĩ điều như vậy

Quầng sáng phỉnh dụ không mang đến hạnh phúc dẫu mong manh

 

Rồi một ngày gió lật mặt thổi bùng nhuộm đỏ đám mây xanh

Trăng sao hỗn loạn thét gào lồng lộn cháy

Ngọn nến vô tâm đốt rụi cả bầu trời!

 

 Những ngôi nhà đứng yên trên trái đất đang quay

 

Trong căn phòng ấm áp tô vẻ màu hồng hạnh phúc

Tiếng dương cầm dìu nhau vũ điệu mùa xuân ngây ngất

 

Ngoài kia gió mưa gào thét cơn bão đã vào bờ

Xóm làng uốn mình ném vào không gian những gì có thể

Trái đất vẫn quay mang theo tiếng khóc câu cười

 

Tháng 11.2021

NGUYỄN BÁ HÒA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *