Thơ 1-2-3 Nguyễn Doãn Việt: Tất cả rất đỗi thiêng liêng bởi hai chữ “đồng bào”

VHSG- “Chới với giữa cái sống và cái chết mong manh/ Con người ta chọn cho mình vinh quang và nhân ái”. Đó là tiết tháo, phẩm hạnh cao cả khi được làm người. Và trong cơn hoạn nạn mới tỏ được lòng nhau: “Dù bão lũ quay cuồng nhưng tình người ấm áp/ Tất cả rất đỗi thiêng liêng bởi hai chữ “đồng bào””, mà trong đó hình ảnh người mẹ giữa gian nan bao giờ cũng cao đẹp: “Sáng nay trên cánh đồng ươm đầy nắng/ Nước lũ đi qua để lại phù sa/ Mẹ lại gieo ánh mắt mình trên bờ xôi ruộng mật”…

Nhà thơ Nguyễn Doãn Việt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Mẹ ăn bát cơm chan đầy nước lũ

 

Lúa để ăn sang mùa giờ mọc mầm trong bao

Ông trời đã cuốn đi bao mồ hôi nước mắt.

 

Sáng nay trên cánh đồng ươm đầy nắng

Nước lũ đi qua để lại phù sa

Mẹ lại gieo ánh mắt mình trên bờ xôi ruộng mật.

Tháng mười đi qua những ngày giông bão

 

Chới với giữa cái sống và cái chết mong manh

Con người ta chọn cho mình vinh quang và nhân ái.

 

Những cánh tay chìa ra gói mì và mẩu bánh

Những tấm lòng đồng bào hướng về miền Trung

Cho tháng mười đi qua rưng rưng.

 

Đất nước mình đang những ngày lửa ấm

 

Dù bão lũ quay cuồng nhưng tình người ấm áp

Tất cả rất đỗi thiêng liêng bởi hai chữ “đồng bào”.

 

Đâu đâu cũng gói bánh chưng, bánh dày và nổi lửa

Mỗi làng quê tết như đến sớm hơn

Lửa từ trăm nơi thổi lên trong lòng mỗi người con đất Việt.

Những người con ngã xuống dẫu thời bình

 

Ai đã kinh qua những phút giờ chơi vơi giữa dòng thác lũ

Ai đã sống những ngày vô cảm với mẹ thiên nhiên?

 

Nỗi đau và niềm hạnh phúc luôn chia đều cho đồng loại

Có cái chết xót xa trong lòng người bất tử

Có cái sống cao sang khôn nguôi nỗi dày vò.

 

Trong anh và em đều có chung tình yêu quê hương

 

Em cấy cày, anh cầm súng giữ biên cương

Nỗi khó nhọc và sự hy sinh nào cũng đáng trân trọng.

 

Nhưng không thôi khát khao và kiêu hãnh

Như tình yêu bất diệt

Hướng về ngày mai yên ấm quê hương.

 

NGUYỄN DOÃN VIỆT (HÀ TĨNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *