Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Đất và người ướp mật cho cây đời sống mãi với thời gian

Những giọt mồ hôi ngấm vào lòng đất// Thơ bay lên từ ngọn cỏ vạt tranh buồn…/ Cây phù sa tỏa sắc hương cánh đồng vàng lúa// Rét phủ ngày đông ôm vạt áo mẹ gió lùa/ Bàn chân cha dẫm mặt trời ngày tháng hạ/ Đất và người ướp mật cho cây đời sống mãi với thời gian

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Những giọt mồ hôi ngấm vào lòng đất

 

Thơ bay lên từ ngọn cỏ vạt tranh buồn…

Cây phù sa tỏa sắc hương cánh đồng vàng lúa

 

Rét phủ ngày đông ôm vạt áo mẹ gió lùa

Bàn chân cha dẫm mặt trời ngày tháng hạ

Đất và người ướp mật cho cây đời sống mãi với thời gian

 

An yên giữa bão giông cội rễ bên đời

 

Thế năng thấp nhất con lắc tồn tại ở vị trí cân bằng

Tâm an bình gạt bỏ tham sân si

 

Mặt biển sông hồ luôn dậy sóng

Thanh thản bám rễ sâu dày nở hoa kết trái

Thiền định tâm an lẽ sống muôn đời

 

Cái lạnh heo may ngọn gió đông lùa tê tái

 

Đôi chân người hành khất lẩy bẩy bên mái hiên núp vội

Con chim lạc bầy khóc giữa hoàng hôn

 

Bó mạ run trên tay mẹ, chiếc mê tơi xé ngọn gió chiều

Phên cửa tranh gục đầu cơn mưa xối xả

Củ sắn buồn co ro nồi cơm nguội thổn thức trái tim.

 

Giọt lệ rơi giữa niềm đau bão lũ

 

Người bị nạn. Người cứu nạn. Số phận cuộc người bi đát

Đồi hoang núi lở dập vùi chôn

 

Ghế bàn cột gỗ trăm năm tuổi ngồi cười trong biệt phủ

Rừng khóc trong đêm

Con người tự vấn. Vì sao gây thảm cảnh?

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Đi tìm bóng thơ trong ánh mắt em

 

Đôi chim vành khuyên hót vang sương mai còn đọng ánh sao

Dòng sông trôi êm đềm xanh giấc mơ hoàng tử công chúa

 

Cánh cửa tình yêu hé mở

Rót gió vào ly say giữa đêm hoang

Tìm bóng trăng mơ tan trong đôi mắt em cười.

 

Ngồi trên ăn trốc. Ngự trị chín tầng mây

 

Những trái tim vô cảm hóa thành băng giá

Những đôi mắt hóa mù. Những trái tim hóa đá

 

Kiến người bò trên con đường xa mờ đầy nước mắt

Dòng sông đời vỡ vụn. Gió xé rách mặt trời

Gương mặt lạnh lùng chai sạn dửng dưng

 

Tiếng sét đánh bên tai mẹ nhòa mắt lệ

 

Đại dịch đuổi. Nghe tin con trở lại quê nhà

Con thạch sùng thức cùng với mẹ bên nồi ngô lụt

 

Tai nạn trên đường. Linh hồn con trôi dạt

Mẹ quỵ té giữa triều dâng giông bão

Dòng sông rụng vỡ. Kiếp người xa xót đau thương cuộn sóng

 

Tổ ấm ba người bầy chim tan tác

 

Dắt díu nhau lên phố kiếm chén cơm manh áo

Đại dịch. Mây trắng giăng tang vợ về miền đất lạnh

 

Chở hũ tro tàn. Ôm con trở lại quê xưa, lòng quặn thắt

Sương lệ đẫm nhòa đôi mắt con thơ

Xót xa đời. Nước mắt đâu còn để khóc giữa đêm hoang

 

Dòng sông lũ nỗi đau xé lòng người chồng quỵ té*

 

Chiếc ghe chở người sản phụ qua sông

Đất trời sụp đổ. Hai linh hồn trôi dạt giữa mây ngàn

 

Nước. Gió. Mắt lệ rơi xuống dòng đời bão nỗi xót xa

Màn đêm chết gục phủ kín giọt sầu

Cuộn sóng xé lòng. Dải khăn tang trắng dòng lũ cuốn

_________

(*) Vợ chuyển dạ. Chồng thuê ghe chở vợ đi sinh. Còn 20 m cập bờ. Ghe lật. Người vợ đang mang thai ra đi mãi mãi…

 

Cây giả dối đã bám rễ trên miền đất trung thực

 

Căn bệnh ung thư đã di căn khắp tận cùng cơ thể

Không có loại thuốc nào ngăn chặn sự phát sinh

 

Đạo đức huỷ hoại đứng bên bờ vực thẳm

Tiếng chuông cảnh báo

Hãy để cho nham thạch cuốn trôi đốt cháy nhấn chìm

 

Những hạt giống lặng thầm dưới mùa đông bão gió

 

Đợi xuân về nắng ấm phía trời xa

Dâng cho đời ngàn sắc hoa hương tỏa

 

Ai biết đâu những đau thương cùng tận

Cam chịu cúi đầu nhẫn nhục lặng yên

Để sớm mai này mặt trời bừng sắc thắm

 

Tiền giả tiền thật có máy soi: giả, thật

 

Con người thiện, ác không có máy soi

Hành vi là tấm gương soi trong, đục

 

Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt*

Gây tội ác. Nhân quả báo ứng là điều tất yếu

Thiện lương hãy giữ trong tâm. Nuôi gốc vững bền.

_________

(*) Cổ nhân: Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu.

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *