Thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Hoa và người đớn đau dưới cơn mưa nặng hạt

VHSG- “Hoa và người đớn đau dưới cơn mưa nặng hạt/ Người bán hoa mắt nhòa đẫm lệ/ Nước mắt chảy trên từng cánh hoa vàng chiều cuối năm vỡ vụn”. Giữa niềm vui chung xuân về tết đến thì có những nỗi đau riêng. Đau hơn người bán hoa dưới mưa chiều cuối năm là người mẹ mất con ngoài biển đảo xa: “Sợi lạt run tay chiếc bánh tét cho con tàn hương rơi rụng/ Cành mai ươm nụ. Mẹ đợi mùa xuân/ Trôi qua bao mùa. Chỉ thấy di ảnh con bàn thờ nhỏ lệ!”…

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Đợi một mùa xuân trong đôi mắt mẹ trũng sâu

 

Nỗi nhớ con trai gởi vào gió biển

Mắt mẹ mờ thấy đảo xa qua tấm áo con để lại

 

Sợi lạt run tay chiếc bánh tét cho con tàn hương rơi rụng

Cành mai ươm nụ. Mẹ đợi mùa xuân

Trôi qua bao mùa. Chỉ thấy di ảnh con bàn thờ nhỏ lệ!

 

Mẹ ngồi chờ con đêm giao thừa đầy nước mắt

 

Cây mai trước sân nhà bao lần trổ nụ

Bao mùa xuân đi qua trống vắng cõi lòng

 

Mảnh san hô gãy như cánh tay mẹ gầy đen xương xẩu

Rừng chiều đẫm bóng thương đau

Trôi qua bao đêm giao thừa mẹ đợi trong vô vọng ngàn khơi.

Những cành đào nhỏ lệ nắng chiều ba mươi tết

 

Từng giọt nắng rơi người bán hoa mắt bơ phờ chờ đợi

Khách qua nhiều chỉ ngắm không mua

 

Nhẩm tính gạo nếp bánh thịt cho bầy con ăn tết

Thằng út mân mê chiếc áo rách vai

Lửa cháy trong lòng và giọt nắng cuối năm đẫm lệ.

 

Những chậu cúc vàng lo lắng số phận chiều cuối năm

 

Trải tấm nilon trên nền đất ẩm

Ngoài trời sương đêm vả vào khuôn mặt người bán hoa

 

Những chậu cúc vàng thầm hỏi : ngày mai về đâu?

Mắt bồn chồn. Tin dịch covid làm trái tim thở gấp

Nỗi lo đọng trên cánh hoa vàng chiều cuối năm lồng ngực vỡ.

 

Những cành mai, hồng, cúc nhỏ lệ dưới cơn mưa

 

Những ngày cuối năm hương sắc ngàn hoa ngập tràn trên phố

Đêm thức trắng cùng chợ hoa chờ người trả giá

 

Hoa và người đớn đau dưới cơn mưa nặng hạt

Người bán hoa mắt nhòa đẫm lệ

Nước mắt chảy trên từng cánh hoa vàng chiều cuối năm vỡ vụn

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *