Thơ 1-2-3 Nguyễn Minh Ngọc Hà: Con đường nằm đau nâng bước kẻ lại qua

Mẹ quang gánh còng lưng cho đời ta đứng thẳng/ Cha bán sức khỏe mình, mua về ta tri thức// Chiến sĩ biên phòng canh toàn dân yên giấc/ Bác sĩ xung phong ra tuyến đầu chống dịch/ Có những con người sống là để cho đi

Nhà thơ Nguyễn Minh Ngọc Hà

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Con đường nằm đau nâng bước kẻ lại qua

 

Mẹ quang gánh còng lưng cho đời ta đứng thẳng

Cha bán sức khỏe mình, mua về ta tri thức

 

Chiến sĩ biên phòng canh toàn dân yên giấc

Bác sĩ xung phong ra tuyến đầu chống dịch

Có những con người sống là để cho đi

 

Những khoảng lặng giữa hợp âm cuộc đời

 

Lễ tưởng niệm đồng bào đã mất(*)

Đèn tắt. Từng ngọn nến lòng thắp lên

 

Hàng ngàn người sẽ không bao giờ bị lãng quên

Những linh hồn tha phương không chỗ trú

Ai cũng nghe tim mình nhói đau

________

(*) Cả nước tắt đèn, thắp nến tưởng nhớ hơn 23.000 đồng bào mất vì Covid-19

Tranh của họa sĩ Tú Ngọc

Đừng cầu xin, hãy tự mình thay đổi

 

Thượng đế ở trên cao bận rộn quá nhiều

Một mình ngài không ban phát nổi tình yêu!

 

Nếu nhìn lên chỉ khổ đau, hãy cúi xuống tìm hạnh phúc

Ta là Thượng đế của chính mình

Chỉ cần ta có niềm tin!

 

Cỏ phía nào xanh hơn? Hoa phía nào thơm hơn?

 

Ta mãi loay hoay tìm lời giải đáp

Rồi quên chăm hoa cỏ dưới chân mình

 

Hạnh phúc hay khổ đau

Thành công hay thất bại

Đều bắt đầu từ hành động hôm nay

 

Một so sánh giữa cỏ và người

 

Hạn, lụt, rét… cỏ đều chịu giỏi

Người lại lao đao, khốn đốn trăm bề

 

Đổ rạp dưới chân người cỏ vẫn sinh sôi

Vẫn ngẩng lên đón ánh mặt trời

Lẽ nào ta thua cỏ ai ơi!

 

NGUYỄN MINH NGỌC HÀ (BÌNH DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *