Thơ 1-2-3 Nguyễn Ngọc Hưng: Xót miền Trung mặt đất vêu vao mặt trời nhợt nhạt

VHSG- “Bão chồng bão lũ chồng lũ tơi bời xơ xác/ Lay lắt âm thầm sống treo lơ lửng chết chìm đáy sâu”. Duyên hải miền Trung, nhất là Quảng Ngãi quê hương nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng vừa gánh chịu hậu quả nặng nề từ cơn bão số 9-Molave và mưa lũ sau bão. Bão trời đã khổ. Bão mạng với những tranh cãi ồn ào càng rối rắm hơn: “Lúc này chưa phải lúc truy vấn vì sao, tại ai/ Mà hãy nắm chặt tay nhau dồn hết tình thương ý chí/ Khắc phục ngay hậu quả thiên tai an ủi vong hồn chiến sĩ!”…

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng qua nét vẽ của Lê Sa Long

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Đau lòng quá ơi bà tiên ông bụt

 

Vợ chồng trẻ nước trôi bỏ lại đời đứa con côi cút

Mẹ và thai nhi lật ghe cha vật vã trên bờ

 

Cữ này năm nào cũng sóng lớn gió to bão bùng lũ lụt

Từ chóp đến chân ai cũng biết cũng đề cao cảnh giác

Sao năm nào cũng nhói đất nhói trời tiếng khóc trẻ thơ?

 

13 chưa hoàn vía đã điếng hồn 22

 

Đâu cũng sạt lở tan hoang đâu cũng ngập tràn xơ xác

Tầm tầm nước mắt mưa tuôn thườn thượt gió thở dài

 

Lúc này chưa phải lúc truy vấn vì sao, tại ai

Mà hãy nắm chặt tay nhau dồn hết tình thương ý chí

Khắc phục ngay hậu quả thiên tai an ủi vong hồn chiến sĩ!

Ước chi đây chỉ là cơn ác mộng 

 

Mẹ ơi, con còn nhỏ lắm, đừng đi, xin mẹ đừng đi

Cha ơi, con còn dại lắm, không cha răn dạy, biết gì…

 

Gạo tiền nước lũ cuốn trôi lấy gì con ăn con sống

Mất cha mất mẹ rồi ai người cho con học con chơi

Lên sáu lên năm gọi đất không nghe kêu có thấu trời?!

 

Xót miền Trung mặt đất vêu vao mặt trời nhợt nhạt

 

Bão chồng bão lũ chồng lũ tơi bời xơ xác

Lay lắt âm thầm sống treo lơ lửng chết chìm đáy sâu

 

Đào gãy ngọn đa cụt cành mẹ con kiến leo đâu

Mỏng manh lá tre lành – rách bắc cầu

Nhường cơm sẻ áo người đỡ người vượt qua cơn hồng thủy!

 

Nhịp tim đồng cảm xót thương đưa em về rốn lũ

 

“Cô Tiên” Rạch Giá Kiên Giang tạm rời “Giấc mơ tuyết trắng”

Mải miết ngồi ghe phát nhu yếu phẩm cứu người

 

20, 40, 60, 100 tỉ… không chỉ là con số

Chân lội nước tay bát mì gió run vẫn hoa nở môi cười

Cảm động đất trời mưa ngớt hạt nắng tươi!

 

NGUYỄN NGỌC HƯNG (QUẢNG NGÃI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *