Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Gặp lại mình trong giấc mộng Trương Chi

Ngày tôi lái chiếc thuyền cổ tích/ Trên dòng sông trắc ẩn sáng nay// Trong tiếng sóng thủy tinh hát/ Chợt thấy khối ngọc sáng long lanh/ Phía khu nhà đài các. Giật mình. Ngọc ly biến mất!

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Những vì sao quên ngủ

 

Thao thức đồng hóa tinh hoa

Ủ men đường mật

 

Chiếu sáng đời bằng hương màu nguyên chất

Rừng xanh cảm tạ

Sao cất mình trong hoa!

 

Giống Tiên Rồng bay vóc hồn huyền thoại

 

Đôi cánh giang sơn hàng ngàn năm rộng sải

Thánh Gióng, Bà Trưng, Yết Kiêu, Quang Trung, “Anh Văn”*… ra trận

 

Giòn giã chiến công tô hồng trang sử

Lang sói xâm lăng há mồm không nuốt nổi

Trước một mũi tên tụ thần sức Rồng Tiên!

__________

* “Anh Văn”: Cách gọi thân mật của tướng lĩnh, sĩ quan quân đội, cán bộ dưới quyền… đối với Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Đêm huyền bí mơ hồn đá tiên tri nhân thế

 

Tượng Nhân sư báo ơn Thutmosis IV thành Pharaon trị vì Ai Cập

Tảng thiên thạch khắc chữ trời định mệnh nhà Tần tận phận

 

Tiếng Đá lợn kêu truyền hiệu nỗi đau họa bệnh

Tàng tự thạch lộ nguyên hình dự Trung Quốc hung tin

Và bia ký Lưu Bá Ôn ẩn chân cơ giải nạn… Kỳ bí!

 

Gặp lại mình trong giấc mộng Trương Chi

 

Ngày tôi lái chiếc thuyền cổ tích

Trên dòng sông trắc ẩn sáng nay

 

Trong tiếng sóng thủy tinh hát

Chợt thấy khối ngọc sáng long lanh

Phía khu nhà đài các. Giật mình. Ngọc ly biến mất!

 

Những trái tim ăn mày cơ chế

 

Mười cánh sen vàng hóa màu sự sống

Khối xám lung linh bung nở hoa đời

 

Giữa sát na sấp ngửa bàn tay

Gỗ tốt Trầm và Hương chẳng buồn bay

Khi sập bẫy vô hình thời thế!

 

Màu bông gòn mất trong trắng trinh nguyên

 

Chiếc kít trắng xinh xoay bí ẩn vòm âm

Bay lên dương trần máu đỏ

 

Những óc tay quỷ ma quái gỡ

Rút gân tủy rồng tiên

Trên vuông màu tráo trở

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH (NGHỆ AN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.